Chương 49: Kêu dừng cũng vô ích. (1)

Sau bữa tối, bất kể Trần Gia Tụng đi đâu, Tô Dữu Nịnh đều theo sát phía sau như cái đuôi nhỏ của anh.

Anh mở đồ hộp cho Mochi, cô liền đi rót nước.

Anh bóc vải cho cô, cô ngồi ngoan ngoãn đối diện ăn hết.

Anh ngả người trên sofa nghe điện thoại, cô dừng một chút, lễ phép đứng dậy định ngồi xa ra, kết quả bị anh một tay kéo về ôm vào lòng.

Chóp mũi cọ vào ngực anh, xúc cảm mềm mại, mùi sữa tắm giống cô hòa lẫn với nhiệt độ cơ thể ấm áp của anh, từng chút từng chút bao lấy cô.

Tô Dữu Nịnh vòng tay ôm eo anh, không biết từ lúc nào siết chặt hơn chút.

Giọng anh nói chuyện điện thoại rất thấp, nội dung cũng đơn giản, ngoài "ừ", "ờ", "được", nhiều nhất cũng chỉ hai chữ: "biết rồi."

Trầm thấp, rất dễ nghe, chui vào tai có chút tê dại.

Cô dần buồn ngủ.

Má bắt đầu trượt xuống, được lòng bàn tay Trần Gia Tụng đỡ lên, anh cười bóp má cô, không tập trung nghe điện thoại nữa.

Hứa Thu Quân ở đầu dây bên kia rất nhạy bén nhận ra, cười híp mắt hỏi: "Tiểu Dữu Tử ở bên cạnh à?"

Trần Gia Tụng nói rất nhỏ: "Dạ, hình như buồn ngủ rồi."

Hứa Thu Quân dặn dò vài câu lại hỏi: "Khi nào dẫn bạn gái về nhà ăn cơm đây, ba con rất muốn gặp con dâu đấy."

"Sắp rồi." Trần Gia Tụng dịch tay ra phía sau, đặt lên gáy Tô Dữu Nịnh nhẹ nhàng xoa, nhàn nhạt đáp: "Ba con chuẩn bị quà gì?"

Hứa Thu Quân đắc ý nói: "Mẹ làm việc, con cứ yên tâm."

Trần Gia Tụng thực sự rất khó yên tâm, dùng đầu ngón tay nghĩ thôi cũng biết kiểu gì cũng là nhà cửa xe cộ, dứt khoát hỏi thẳng: "Không quá lố chứ?"

Hứa Thu Quân lập tức hơi chột dạ: "Vậy con có ý gì tốt không?"

"Giúp con tìm một thợ làm bánh ngọt giỏi đi."

Hứa Thu Quân xác nhận yêu cầu: "Giỏi đến mức nào?"

Trần Gia Tụng nói bóng gió: "Mẹ làm việc, con rất yên tâm."

Hứa Thu Quân đã hiểu, phải là người có trình độ cao nhất, khoa trương nhất, đắt đỏ nhất, mấy chuyện tiêu tiền bà ấy rất rành, lập tức đồng ý: "Không vấn đề, con trai, cứ chờ nghiệm thu đi."

Trần Gia Tụng nói: "Cảm ơn mẹ." Lại không quên hỏi, "Tiền này là ba con trả đúng không?"

Hứa Thu Quân bất mãn: "Con trai, con tính toán quá rồi đấy."

Trần Gia Tụng bình thản đáp: "Tiền của con còn dùng vào chuyện khác."

Hai phút sau, cuộc gọi kết thúc trong bầu không khí khá hòa hợp.

Trần Gia Tụng cất điện thoại, cúi đầu xuống, Tô Dữu Nịnh đã ngủ gục trên lòng bàn tay anh.

Khuôn mặt nhỏ trắng hồng áp lên ngực anh, thoải mái cọ cọ, hoàn toàn xem anh là một người tốt có thể an tâm dựa dẫm.

"Người tốt" yên lặng một lúc, nhẹ nhàng bế cô lên theo kiểu công chúa, đi lên lầu, cố ý chọc cô: "Mới có mấy giờ đã ngủ rồi, chuyện em hứa với anh lại quên rồi à?"

Tô Dữu Nịnh ôm chặt cổ anh, mơ màng hỏi: "Chuyện gì cơ?"

Anh nói: "Thử hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!