Trần Gia Tụng một tay giữ gáy, một tay siết eo, kéo cô sát vào mình, quấn quýt si mê hôn cô.
Tầm mắt của Tô Dữu Nịnh bị anh hoàn toàn chiếm lấy, tiếng mưa rơi và tiếng nhịp tim như hòa lẫn vào nhau, đầu lưỡi tê dại, đầu óc thiếu oxi, bất ngờ một ý nghĩ lóe lên khiến cô giật mình, dùng sức đẩy anh ra.
"Đ
-đợi đã…" Cô chống tay lên vai anh, há miệng th* d*c, tầm mắt vẫn mờ nhòa, run rẩy nhắc anh, "Ngoài đường có người."
Trần Gia Tụng nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, cúi xuống hôn nhẹ chóp mũi, giọng khàn trấn an: "Không ai nhìn thấy đâu."
Kính xe dán film chống nhìn trộm, ngoài trời lại đổ mưa to, cả thế giới đều mơ hồ.
"Nhưng mà…" Cô đỏ mặt đến tận vành tai, lí nhí: "Về nhà rồi…"
"Rồi cái gì."
"…hôn."
"Chỉ hôn thôi à?" Anh đưa tay chỉnh lại áo cô bị mình vò nhăn, chọt nhẹ má cô hỏi: "Sao hôm nay ngoan thế, thật biết dỗ anh vui vẻ."
"Không phải dỗ anh." Cô nhỏ giọng, "Là thật lòng."
"Còn bảo không." Anh lại muốn hôn tiếp, "Câu này cũng làm anh vui chết mất."
Tô Dữu Nịnh bứt rứt, cho dù biết bên ngoài chẳng ai đi ngang nhưng cô vẫn không nhịn được che môi anh, đỏ mặt lặp lại: "Về nhà đã…"
Trần Gia Tụng nắm chặt cổ tay cô, ngón tay khẽ chạm chiếc dây buộc tóc hình mèo nhỏ màu hồng của cô, hỏi: "Cái này là gì?"
Cô hoàn hồn: "Buộc tóc."
"Sao nhìn giống vòng tay thế." Anh ngắm nghía, bất giác nhớ đến mấy chiếc bờm tóc ở nhà, rồi nói: "Cái này anh cũng muốn."
Cô nhất thời ngơ ngác, hơi không hiểu: "Anh cũng muốn buộc tóc hả?"
"Anh buộc gì." Cậu chủ nói, "Anh muốn đeo vào tay, giống cái của em."
Tô Dữu Nịnh yếu ớt nói: "Em chỉ có một cái này thôi."
"Thì đưa anh." Anh mặt dày, "Em mua cái mới đi."
"…" Mặc dù không hiểu anh lại muốn thế, nhưng cô nghĩ một lúc vẫn dễ dãi đồng ý: "Được ạ."
Cô gỡ ra đeo cho anh. Cổ tay anh tuy thon nhưng vẫn lớn hơn cô, vòng buộc tóc mèo con trên tay anh trở nên cực kỳ nhỏ nhắn.
Làn da trắng, xương cổ tay lộ rõ, đường gân xanh nổi lên, kết hợp với dây buộc tóc màu hồng… có một kiểu gợi cảm không thể nói thành lời.
Tô Dữu Nịnh vô thức nhìn thêm vài lần.
"Sao mặt đỏ rồi?" Anh bật cười.
"Hả?" Cô ngẩng đầu lên, phản ứng đầu tiên là: "Anh đeo có chật không? Hay em mua cái mới cho anh nha."
"Vẫn ổn." Trần Gia Tụng liếc qua, "Nhưng mua mới cũng được."
Anh nói: "Mua nhiều một chút, theo loại cặp ấy."
Cô ngoan ngoãn đáp: "…Vâng."
"Anh vẫn chưa muốn về nhà." Anh hỏi, "Có thể hôn thêm một lúc nữa không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!