Trước khi ngủ thì còn mơ mơ màng màng, đến lúc tỉnh lại trí nhớ ùa về, nghĩ tới chuyện mình lại ôm anh hôn cắn lung tung, Tô Dữu Nịnh liền thấy hơi mất mặt.
Giờ phút này cô đang nửa nằm nửa bò trên người Trần Gia Tụng, tay chui vào trong áo choàng ngủ của anh, chân thì đè lên người anh, ôm chặt lấy như gấu túi ôm cây.
Trần Gia Tụng ngủ rất yên ổn, rất sâu, ánh nắng dịu dàng rơi lên mặt anh, dịu dàng mà yên tĩnh.
Tô Dữu Nịnh nhìn một lúc, đầu nóng lên, định đưa tay sờ thử hàng mi dài rậm của anh, không ngờ đầu ngón tay vừa động, thứ chạm phải trước lại là cơ bụng rắn chắc…
Ấm nóng, săn chắc, đường nét trôi chảy, hình như còn hơi…
Ngón tay cô vừa trượt xuống thêm chút nữa đã bị anh nắm lấy.
"Làm gì đó." Trần Gia Tụng tỉnh rồi, mang theo giọng mũi nhàn nhạt.
Mặt Tô Dữu Nịnh đỏ bừng vì căng thẳng, chưa kịp giải thích đã theo phản xạ nói xin lỗi trước: "Em, em xin lỗi, em làm anh tỉnh rồi…"
"Không sao." Trần Gia Tụng vẫn còn buồn ngủ, chưa tỉnh hẳn, giữ lấy tay cô bóp nhẹ, lười biếng hỏi: "Vừa nãy em định làm gì."
Cô nuốt nước bọt: "Không định làm gì hết…"
Anh cầm tay cô ấn xuống, xoay người ép cô vào lòng, không đứng đắn nói: "Thế sao lại sờ chỗ này của anh, làm nó tỉnh rồi, em phải chịu trách nhiệm chứ."
Tô Dữu Nịnh oan ức muốn khóc: "Em có sờ đâu…"
Anh nói: "Giờ thì đang sờ này."
"…"
Trần Gia Tụng siết bàn tay nhỏ của cô lại, vừa mới động hai cái, Tô Dữu Nịnh bỗng nghĩ ra gì đó, cuống quýt đẩy anh ra, với lấy điện thoại xem giờ rồi hốt hoảng kêu lên: "Á, hôm nay em phải đi làm!"
Cậu chủ bị tay chân cô đá loạn đẩy văng ra, giờ đang dang tay nằm thẳng trên giường, áo choàng ngủ lỏng lẻo, nửa lồng ngực lộ ra, vừa lười nhác lại vừa gợi cảm…
Tô Dữu Nịnh im lặng nhìn thêm hai cái, rồi rụt rè chồm qua hỏi: "Không sao chứ ạ?"
"Có sao." Anh khép hờ mắt, giọng mang theo ý tứ khó đoán, "Em có định lo cho anh không."
Cô nghiêm túc đáp: "Phải tối sau khi tan làm em mới lo cho anh được."
"Được thôi." Anh giơ tay chỉ chỉ vào má mình: "Cho anh xem thành ý của em nào."
Tô Dữu Nịnh cười, cúi xuống hôn "chụt chụt" lên mặt anh hai cái.
Tối qua ngủ quá say, đến sáng báo thức kêu hai lần cũng không nghe, sáng sớm đã lại cuống cuồng một phen.
Trước khi ra cửa, Trần Gia Tụng nhét vào túi xách cho cô một ly sữa dừa nóng và một phần sandwich, lại cầm thêm một túi giấy đựng mấy món quà nhỏ cô mua ở Hạ Môn cho đồng nghiệp, sau khi lên xe anh cũng dặn cô: "Đến công ty thì tranh thủ ăn sáng lúc còn nóng, không được để thừa, phải chụp hình gửi cho anh kiểm tra. Khi chia quà thì nhớ là không được phát cho đồng nghiệp nam, làm được không."
Đầu óc Tô Dữu Nịnh vẫn còn mơ màng: "Chắc là… được ạ…"
"Nói lại xem."
"Được ạ…"
"Bé ngoan." Cậu chủ hài lòng, một tay xoay vô lăng lái xe ra khỏi hầm để xe, một tay xoa xoa gáy cô, hỏi: "Tối muốn ăn gì, đồ Nhật hay đồ Tây?"
Tô Dữu Nịnh nghĩ nghĩ: "Lẩu ạ."
Lông mày Trần Gia Tụng nhíu lại: "Món đó mùi nặng lắm."
Cô không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!