Chương 45: Em rất muốn hôn anh.

Lấy lại tinh thần, thấy khách sạn càng lúc càng gần, Tô Dữu Nịnh chợt nhớ ra chuyện vừa rồi mình chưa nói hết, vội vã bổ sung cho rõ, "Em còn muốn đi với anh tới một chỗ nữa."

Cậu chủ không có chút hứng thú nào: "Đi đâu."

Cô nhỏ giọng thầm thì: "Đến rồi anh sẽ biết."

Kết quả là dắt anh đi nghe một buổi nhạc hội ngắm hoàng hôn, lại vừa ăn kem vừa dạo hai vòng trên bờ biển.

Thấy thời gian sắp tới mười hai giờ, Trần Gia Tụng nhìn cô ngồi xích đu mãi không chịu xuống, đã hơi hiểu ra.

Anh vừa tận chức tận trách làm công cụ đẩy xích đu cho bạn gái, vừa khó chịu lầm bầm: "Thật ra em chỉ muốn kéo dài thời gian, để lát nữa về là lăn ra ngủ luôn chứ gì."

Mặt Tô Dữu Nịnh đỏ lên: "Không phải mà…"

"Hừ."

"Thật mà."

Cậu chủ nổi tính, bắt đầu bày ra vẻ lạnh lùng, Tô Dữu Nịnh thấy anh sa sầm mặt không nói lời nào, đành xuống khỏi xích đu, ôm lấy cánh tay anh lắc lắc, lấy lòng: "Vậy giờ mình về khách sạn nha?"

"Ồ." Trần Gia Tụng mỉa mai, "Chơi đến nửa đêm, cuối cùng em cũng nhớ đường về rồi à."

"…"

Khách sạn cách bờ biển không xa, đi chừng mười phút là tới, trên đường, Tô Dữu Nịnh nhìn điện thoại mấy lần.

Không biết cô đang nhắn với ai, Trần Gia Tụng vô tình liếc qua thấy một avatar nam kiểu anime, bị dọa sợ đến mức suýt nghẹn thở, "Lại là đàn ông? Bên cạnh em sao mà lắm đàn ông thế."

Cô ngơ ngác liếc nhìn xung quanh, nói: "Có đâu."

Anh chỉ chỉ vào điện thoại cô: "Cái avatar xấu hoắc này là ai? Gần mười hai giờ đêm rồi mà còn đi nhắn tin với bạn gái người ta, không biết giữ khoảng cách, không biết chừng mực, không biết tự trọng."

"…" Tô Dữu Nịnh cất điện thoại đi, mơ hồ giải thích: "Là… nhân viên thôi mà…"

"Nhân viên gì, nhân viên ở đâu, làm cái gì, có phải nghề tử tế không."

"…"

Anh lúc ghen rồi thì sức sát thương thật kinh khủng, Tô Dữu Nịnh lén lau mồ hôi. Cô thật sự không giỏi nói dối, sợ lộ nên đành tạm thời im lặng.

Ai ngờ Trần Gia Tụng thấy cô như vậy lại càng cuống, trong đầu diễn liền mấy chục tập phim cẩu huyết, đến tận lúc hai người bước vào sân trước biệt thự, anh vẫn còn lải nhải: "Em chắc là biết anh không phải người đàn ông tính toán nhỏ nhen đúng không."

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn gật đầu: "Đúng."

"Anh cao ráo khỏe mạnh, mặt mũi cũng thuộc hàng top, đàn ông như anh em có đốt đèn lồng cũng khó mà tìm được người thứ hai, đúng không?"

"Đúng thế."

"Vậy em có thể xoá anh ta đi không."

"Giờ thì vẫn chưa được…"

Cậu chủ sắp sụp đổ, tính đem tám trăm cái ưu điểm của bản thân ra liệt kê thêm lần nữa, nhưng còn chưa kịp thì đã thấy trong phòng khách sau lớp cửa kính sát đất có ánh sáng loáng thoáng.

Anh khựng lại, kéo Tô Dữu Nịnh ra sau lưng mình.

Tầm nhìn phía trước bỗng bị thân hình cao gầy của anh che khuất, Tô Dữu Nịnh chớp chớp mắt, hỏi: "Sao vậy?"

"Trong đó hình như có người." Anh hạ thấp giọng, nghiêm túc lại, "Anh vào trong xem trước, em đợi anh ngoài này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!