Chương 44: Làm lâu quá.

Lúc nửa đêm ầm ĩ thì vẫn không cảm giác được gì, nhưng sáng ra đón ánh nắng, nhìn rõ gương mặt điển trai của Trần Gia Tụng ở khoảng cách gần, còn chưa kịp ngắm được mấy giây, vành tai Tô Dữu Nịnh đã lặng lẽ đỏ lên.

Anh ngủ rất say, nhưng tiếng hít thở lại khẽ.

Lúc tối cô vừa xấu hổ vừa tức giận đá anh xuống giường, sốt ruột quá nên dùng sức hơi mạnh, kết quả là bị chuột rút ở bắp chân.

Trần Gia Tụng từ dưới đất đứng dậy thấy cô co người lại thành một cục, chưa kịp trêu vài câu đã ngồi lại mép giường giúp cô xoa chân, còn cười nói: "Có bao nhiêu sức mà đòi đá anh, giờ thì hay rồi, tự làm mình đau luôn."

Ngón tay thon dài, nóng ấm của đặt lên chân cô, cô có thể cảm nhận rõ ràng lực đạo và vị trí của các ngón tay anh, vốn định cãi lại, nhưng không hiểu sao lại nhớ đến mấy chuyện kỳ quái, mặt khống chế được nóng lên, lầm bầm cũng không có logic gì.

Cô nói nhỏ: "Đều tại anh…"

Cậu chủ lười biếng "ừ" một tiếng, nhận hết: "Đúng, đều là tại anh." Anh bóp nhẹ, rồi hỏi: "Đỡ chút nào chưa?"

Cô lắc đầu.

Trần Gia Tụng kéo chăn đắp lên nửa người trên cho cô, tắt bớt đèn trong phòng, sau đó đặt hai chân trắng thon của cô lên đùi mình, vừa xoa bóp vừa dỗ: "Em cứ ngủ đi."

Tô Dữu Nịnh níu góc chăn, liếc anh một cái, hỏi: "Anh không ngủ à?"

Anh nói: "Xoa chân cho bạn gái quan trọng hơn."

Động tác của Trần Gia Tụng rất nhẹ nhàng, bàn tay rộng lớn, từ bắp chân xoa xuống tận lòng bàn chân, xoa đến mức cả người cô đều thấy dễ chịu.

Chẳng bao lâu sau Tô Dữu Nịnh đã mơ mơ màng màng buồn ngủ, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê bỗng nhớ ra gì đó, thì thầm: "Đừng dùng chân em…"

"Hả?" Anh không nghe rõ.

Cô mơ màng bổ sung: "Làm mấy chuyện đó…"

"…" Mặt cậu chủ sầm đi trong chớp mắt, khó chịu nói, "Anh là loại người đó hả." Nhưng lại không dám nói lớn.

Tô Dữu Nịnh gần như ngủ hẳn rồi, nhưng nghe thấy câu hỏi của anh vẫn mơ hồ nghĩ ngợi một chút.

Cô nói: "Đúng vậy…"

Nói xong thì ngủ luôn.

"…"

Sắc mặt Trần Gia Tụng rất khó coi, chủ yếu là không phục. Anh nghĩ, cho dù anh có muốn dùng chân cô làm mấy chuyện đó đến đâu đi nữa thì cũng không đến mức đợi lúc cô ngủ, hoàn toàn không có sức phản kháng mà ra tay chứ?

Anh là b**n th** chắc.

Nghĩ tới đây, đầu ngón tay vô thức dùng lực hơi mạnh, Tô Dữu Nịnh bị anh bóp đau nên rụt chân lại, trong mơ không khống chế được sức, đá loạn mấy cái, vô tình đạp đúng chỗ đó của anh.

Cả người Trần Gia Tụng căng cứng, lập tức lại có phản ứng.

"…"

Anh khẽ rên một tiếng rất thấp, tay nắm lấy cổ chân cô, không dám dùng sức, cũng không dám động đậy.

Giằng co mấy giây, anh suy sụp tự nhận.

Anh chính là đồ b**n th**, vì anh thật sự muốn.

Về sau lúc xoa chân cho cô xong, anh không dám chạm thêm vào cô dù chỉ một chút, đắp chăn đàng hoàng cho cô xong anh mới đi tắm, đến lúc quay lại cũng đã hơn một giờ.

Không ngủ được mà cũng chẳng muốn ngủ, mấy chuyện vài tiếng trước cứ lặp đi lặp lại trong đầu, tra tấn anh đến mức chịu không nổi, cuối cùng mới ôm cô bạn gái mềm mại thơm tho vào lòng rồi ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!