"Làm với anh."
"…"
Tô Dữu Nịnh im lặng mấy giây, nhỏ giọng nói lý với anh: "Cái này không có cơ sở khoa học đâu…"
"Sao lại không." Trong lòng Trần Gia Tụng tuy cũng đồng ý với ý kiến của cô, nhưng miệng thì cứ phải cố cãi, "Anh thấy cái này rất đáng tin, em chắc chắn không muốn thử à?"
Anh còn bổ sung: "Anh rất sạch sẽ, khỏe mạnh, cơ thể tốt, hơn nữa khả năng học hỏi cũng cao, nếu làm với anh thì…"
Tô Dữu Nịnh che miệng anh lại.
Quậy một lúc, thuốc bắt đầu ngấm, cô thấy hơi buồn ngủ, lầm bầm: "Em muốn lên ngủ rồi…"
"Được." Trần Gia Tụng kéo tay cô xuống, hôn lên đó một cái rồi bế bổng cô lên, vừa đi lên lầu vừa hỏi: "Túi chườm còn nóng không?"
Cô ngoan ngoãn trả lời: "Vẫn còn rất ấm."
Về đến phòng ngủ, anh nhét cô vào chăn, chỉnh lại nhiệt độ điều hòa, lúc chui trở lại giường, anh cởi áo thun, từ phía sau ôm trọn cô vào lòng.
Cánh tay rắn chắc ôm lấy cô, lòng bàn tay nóng ấm áp lên bụng dưới, nhiệt độ khô ráo dễ chịu từ từ truyền sang, như đang sưởi ấm cho cô.
"Thế nào rồi?" Anh dùng chóp mũi cọ cọ hõm cổ cô, đắc ý hỏi, "Bạn trai có phải là dùng còn thích hơn túi chườm không?"
Cô bật cười: "Đúng thế." Nhưng vẫn không khỏi thấy lạ, "Sao ở nhà anh cứ toàn không chịu mặc áo thế…"
Vừa rồi động tác anh cởi áo thun trơn tru đến mức, cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã chui vào chăn ôm chặt lấy cô rồi.
"Cởi cho em xem chứ sao." Cậu chủ rất thẳng thắn, hoàn toàn không thấy có gì không ổn, "Anh rèn luyện vất vả như vậy, chẳng lẽ không được khoe với bạn gái một chút à?"
Cô nhỏ giọng: "Được thì vẫn được…"
Chỉ là cảm giác tần suất hơi bị cao thôi…
Anh cảnh giác ngay: "Có phải em lại đang lén mắng anh trong lòng không."
Cô vội vàng giải thích: "Không có không có."
"À." Trần Gia Tụng lại dịch sát về phía cô, dán chặt hơn nữa, thấp giọng hỏi, "Vậy em có muốn sờ thử không."
Chưa đợi cô trả lời, anh lại nói tiếp: "Hôm trước ở Anh cho em sờ mà em cũng không chịu, chỉ gãi nhẹ anh một cái rồi chạy mất, làm anh ngứa ngáy trong lòng, mấy lần nằm mơ đều…"
Anh cố ý dừng lại, Tô Dữu Nịnh mơ mơ màng màng thuận miệng hỏi, "Nằm mơ thế nào."
Anh nói: "Mới thấy làm cái đó với em.
"…"
"Trong mơ em rất chủ động, ngoan y như lúc say rượu ấy, sẽ mềm mềm nằm lên người anh, còn…" Anh ghé sát tai cô, giọng trầm xuống, "Sờ anh."
Rồi bổ sung một câu: "Sờ anh rất thoải mái."
"…" Tô Dữu Nịnh thực sự chịu hết nổi, đỏ mặt chui vào chăn, nói nhỏ, "Em muốn ngủ rồi, anh không được nói nữa."
"Được." Anh đồng ý, nhưng vẫn không nhịn được tranh thủ cho mình, "Mai em sờ anh được không?"
"…"
"Hoặc ngày kia? Nếu không thì…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!