Chương 38: Không dùng tay.

Tiếng th* d*c ngày càng dồn dập. Nửa dưới gương mặt Trần Gia Tụng bị cô che kín, hơi thở nóng rực ẩm ướt, nóng đến mức khiến đầu ngón tay cô co lại, mấy tiếng rên mềm mềm, khe khẽ tràn ra.

"A Tụng…"

"Ừm." Anh đáp, đầu lưỡi lại đưa vào, cuốn lấy ẩm ướt nơi đó rồi mới trầm giọng hỏi: "Sao vậy?"

Tô Dữu Nịnh cắn chặt môi dưới, bắt đầu rơi nước mắt: "Em… hết sức rồi…"

Căn bản đứng không vững, cho dù có bàn tay rộng lớn mạnh mẽ đỡ lấy, nhưng đôi chân cô vẫn không khống chế được mà mềm nhũn, trượt xuống hết lần này đến lần khác. Mỗi một lần trượt xuống, chóp mũi anh đều lại nặng nề cọ qua, luồng điện tê dại chạy khắp tứ chi, cảm giác sụp đổ từng chút một lan rộng.

Cho đến khi cô vô lực.

Anh cuối cùng cũng chịu lùi ra, đứng dậy ôm ngang cô lên, ra khỏi phòng tắm, đặt xuống chiếc giường lớn mềm mại.

Tô Dữu Nịnh vẫn còn thút thít, đôi mắt ướt sũng lại mông lung, hoảng loạn nhìn anh.

Trần Gia Tụng cúi người, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống giữa chân mày cô, chóp mũi, xuống chút nữa… Cô dùng ngón tay chặn lên môi anh.

"Anh tránh ra." Hai má đỏ bừng, ngay cả lời từ chối cũng chẳng có mấy khí thế.

Trần Gia Tụng bật cười, hé miệng ngậm lấy đầu ngón tay cô, tiếng nói mơ hồ: "Anh không được hôn em à?"

Môi anh vẫn còn ướt, đầu lưỡi lướt qua tay cô, ép cô phải lần nữa nhớ lại cảnh hỗn loạn ban nãy.

"Không được." Cô xấu hổ đến mức vành tai đỏ rực, rút tay về, lẩm bẩm, "Tối nay em không ngủ chung với anh nữa."

"Tại sao." Trần Gia Tụng nghiêng người nằm xuống cạnh cô, khóa cô vào lòng, bắt đầu tự kiểm điểm, "Là anh làm em không thoải mái à?"

Cô giận dỗi không thèm trả lời.

Anh nghĩ nghĩ, tiếp tục tự kiểm điểm: "Là kỹ thuật anh kém?" Dừng một chút, rồi tự phủ định, "Chắc không đâu, nước rõ ràng rất…"

Anh còn chưa nói xong lại bị Tô Dữu Nịnh đưa tay bịt miệng, lần này cô dùng hơi nhiều sức, sốt ruột đến mức hốc mắt cũng đỏ lên: "Anh lại nói linh tinh!"

"Ừm." Cậu chủ ngoan ngoãn, "Anh sai rồi, kỹ thuật hôn chưa tốt thì có thể luyện thêm."

Anh nghiêm túc nói: "Anh chỉ muốn em dễ chịu thôi, cục cưng."

"…"

Càng nói càng không đứng đắn, Tô Dữu Nịnh bĩu môi, vùi mặt vào lòng anh, không để ý đến anh nữa.

Mặt dán lên ngực anh trốn trốn tránh tránh, chưa được mấy giây đã bị anh nâng cằm lên, Trần Gia Tụng cúi đầu h*n l*n ch*p m** và má cô, nụ hôn nhẹ bẫng như lông vũ, lại khiến trái tim cô trong nháy mắt mềm xuống.

Gần như vậy, mà anh lại đẹp trai như thế…

Tự nhiên khiến cô thấy khó mà giận nổi.

"Anh làm gì vậy." Giọng cũng dịu hẳn.

"Dỗ em mà." Anh hôn lên khóe môi cô, lại dùng chóp mũi cọ cọ đầy thân mật, "Anh sợ em ôm cục tức đi ngủ, mai tỉnh dậy lại không để ý tới anh."

Cô nhỏ giọng thầm thì: "Sẽ để ý tới anh mà…"

"Thật không." Anh càng ra sức lấy lòng, lại hôn thêm cái nữa, hỏi, "Vừa nãy biểu hiện của anh thế nào, chắc cũng không tệ lắm nhỉ?"

"…"

"Ít nhất là tốt hơn lần trước chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!