Chương 37: Ngồi lên đây đi, cục cưng.

Về đến nhà, Tô Dữu Nịnh còn chưa kịp uống một ngụm nước, Trần Gia Tụng đã cúi người xuống, một tay chống lên mép đảo bếp, khóa cô trước người, hỏi: "Bao giờ em thưởng cho anh."

Cô nhấp từng ngụm nước nhỏ, lầm bầm: "Có thể hôn anh, nhưng đừng cái đó…"

Anh hỏi: "Cái nào."

Cô không để ý tới anh.

"Ồ." Trần Gia Tụng kê cằm lên vai cô, lười biếng hỏi: "Anh không được hôn chỗ nào?"

Vành tai Tô Dữu Nịnh đỏ bừng, cô đặt cốc nước xuống định bỏ đi.

Trần Gia Tụng cười, ôm cô kéo lại, cúi xuống hôn lên vành tai đang đỏ ửng của cô, chậm rãi nói: "Anh nói là chỗ này, em tưởng là chỗ nào."

"…"

Tô Dữu Nịnh nghẹn lời hai giây, đẩy ngực anh: "Thế giờ xong rồi nhỉ."

"Chưa." Trần Gia Tụng siết eo cô, bế cô đặt lên đảo bếp, cười nói: "Được rồi, trêu em thôi."

Ngón tay kẹp lấy cằm cô, trước khi hôn xuống, anh thấp giọng thừa nhận: "Anh chính là có ý đó."

Tim Tô Dữu Nịnh hẫng mạnh một nhịp, rõ ràng không phải lần đầu được anh hôn, nhưng khi đầu lưỡi Trần Gia Tụng lướt qua môi dưới của cô, chân cô vẫn lập tức trở nên mềm nhũn.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo anh, hơi thở nóng ướt quyện vào nhau, cô nhanh chóng thấy đầu óc choáng váng.

Cô không nhịn được mà né đi, môi còn chưa kịp tách ra đã bị anh nghiêng đầu đuổi theo hôn.

"Ưm… nhẹ…" Đầu lưỡi bị m*t đến tê dại, cảm giác ngạt thở dâng lên, Tô Dữu Nịnh mơ màng hỗn loạn, vô thức cắn anh một cái.

Còn dùng sức.

Trần Gia Tụng dừng lại, buông cô ra.

Lồng ngực Tô Dữu Nịnh phập phồng, cô th* d*c từng nhịp, mặt nóng bừng, đuôi mắt ươn ướt.

"Bé cưng." Giọng Trần Gia Tụng trầm thấp, khàn khàn có chút gợi cảm, "Em cắn anh thoải mái quá, có thể cắn thêm cái nữa không."

"…"

Anh nói rồi lại định hôn xuống, Tô Dữu Nịnh vội đưa tay che miệng anh, người ngả ra sau né tránh, "Nghỉ, nghỉ một lát đã…" giọng mềm nhũn, "Em đói rồi."

Anh dừng một giây: "Muốn ăn gì?"

Cô đáp bừa: "Kem…"

Ngón tay Trần Gia Tụng đang đặt ở bên eo cô khẽ siết lại, vén vạt áo cô lên, vừa định luồn tay vào trong thì Tô Dữu Nịnh bỗng bừng tỉnh, lắp bắp đổi lời: "Ho… hoành thánh, em muốn ăn hoành thánh nước."

Nói xong, cô nhìn anh với đôi mắt ướt sũng, long lanh.

"Được." Trần Gia Tụng cúi xuống h*n l*n ch*p m** nhỏ xinh của cô, trầm giọng dụ dỗ, "Hôn anh một cái, anh đi nấu cho em."

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn ôm cổ anh, ngẩng đầu hôn lên má anh.

Anh nhướng mày, giọng điệu mập mờ: "Chỉ vậy thôi à?"

Cô đỏ mặt nói: "Ăn xong rồi hôn tiếp…"

"Được." Trần Gia Tụng bế cô xuống khỏi đảo bếp, xoa xoa sau gáy cô, nói vô cùng đáng tin, "Em đi nghỉ một lát đi, xong nhanh thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!