Chương 36: Hôn chỗ đó.

"Không phải hai người…"

Trương Nhiễm thật sự chịu không nổi bầu không khí im lặng này nữa, đảo mắt một vòng rồi hỏi: "Cãi nhau à?"

Tô Dữu Nịnh miệt mài uống trà sữa trân châu không trả lời.

Trần Gia Tụng nhìn cô một cái, trong lòng lại lạnh đi một chút.

Rõ ràng sáng nay chỉ muốn trêu cô, ai ngờ chọc cô giận thật, cả ngày không thèm để ý tới anh, anh đứng ngồi không yên, không có tâm trạng làm gì cả, đành phải nhắn WeChat cho Trương Nhiễm, bảo cậu ta rủ ra ngoài ăn một bữa.

Cơm ăn tới nửa rồi mà cô vẫn ỉu xìu không nói một lời.

Cậu chủ lại bóc xong một con tôm hùm nhỏ, căng thẳng đưa qua, lấy lòng nói: "Ăn thêm nữa đi."

Tô Dữu Nịnh không để ý tới anh nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng ăn.

Hôm nay chắc là sẽ không bị đá đâu, Trần Gia Tụng âm thầm thở phào một cái.

"Cậu lại làm gì chọc giận người ta rồi à." Trương Nhiễm nhìn qua là thấy có chuyện, bất lực nói, "Lớn ngần này rồi, nói chuyện mà cứ phải đâm chọt mới chịu được hả, không cay nghiệt một câu là không sống nổi à?"

Trần Gia Tụng bực bội, suýt nữa định bật lại "liên quan gì tới cậu" nhưng mấp máy môi rồi cũng nhịn xuống.

Anh nghiêng người về phía Tô Dữu Nịnh, nhỏ giọng nói: "Anh thật sự sai rồi." Lại khẩn thiết: "Đừng giận nữa, được không…"

Cuối cùng cô cũng chịu mở miệng, nhưng như đang nói một mình: "Em còn muốn uống trà sữa…"

Trần Gia Tụng nhìn sang, nghĩ ngợi: "Buổi tối uống nhiều đồ ngọt có phải không tốt lắm không, hơn nữa trà sữa cũng lạnh."

"Nhưng hôm nay là lập thu." Cô ấy lầm bầm, "Lập thu thì nhất định phải uống trà sữa chứ."

"Thế à." Cậu chủ nghĩ một chút, thấy dù sao còn đỡ hơn việc cô không nói chuyện với mình, bèn liếc ra ngoài cửa kính, bên kia đường vừa hay có một tiệm trà sữa.

Anh nói: "Được, em muốn uống gì, trà sữa vải?"

Cô gật gật đầu: "Thêm trân châu đường đen với củ năng dẻo nữa."

"Được." Trần Gia Tụng gật đầu từng cái: "Còn muốn gì không?"

Cô dè dặt thử thăm dò: "Nếu được em còn muốn ăn kem ốc quế…"

"Cái đó thì không được." Trần Gia Tụng lập tức từ chối, "Còn mấy hôm nữa thôi, trước đó em đã hứa với anh thế nào?"

Tô Dữu Nịnh cụp mắt xuống, lại lặng lẽ không nói gì.

Anh mới nói được vài câu mà giọng điệu đã hống hách trở lại, Trương Nhiễm ngồi nghe cũng cạn lời, "Đây là thái độ xin lỗi của cậu đó hả? Với còn cái gì mà "còn mấy hôm nữa thôi", hai người định giấu tôi đi làm chuyện mờ ám gì?"

Anh lại nổi cáu: "Không liên quan tới cậu."

"Thế tôi cũng muốn uống ly trà sữa đầu tiên của mùa thu, lúc nãy cậu còn keo kiệt không thèm mua cho tôi." Trương Nhiễm nói, "Tôi muốn giống như Dữu Tử."

Trần Gia Tụng cười lạnh một tiếng: "Tự đi mà mua."

Trương Nhiễm chẳng sợ anh, dễ dàng nắm thóp: "Được thôi, vậy để Dữu Tử ngồi đây một mình đợi, cậu thấy không sao thì cứ đi."

Tô Dữu Nịnh lặng lẽ hút thêm ngụm trà sữa.

Trần Gia Tụng: "…"

Cậu chủ tức mấy giây, vẫn phải đứng dậy bước ra khỏi quán tôm hùm đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!