Tô Dữu Nịnh nhất thời trầm mặc, đầu ngón tay đang đưa ra cũng khựng lại, trước tiên với lấy tấm huy chương lên xem.
"Thế nào?" Trần Gia Tụng vùi đầu bên cổ cô, dùng chóp mũi cọ cọ vành tai cô, chậm rãi hỏi, "Có phải cũng khá đẹp không?"
Cô gật đầu: "Đúng thế."
"Đẹp thì lấy chơi đi." Nói xong, anh lại mò thêm một chiếc hộp khác trên giường, nhét vào tay cô, "Xem thử cái này, có thích không."
Tô Dữu Nịnh đặt huy chương xuống, mở chiếc hộp nhung nhỏ tinh xảo, một mặt dây chuyền hình miếng bưởi hồng đính đầy kim cương cam lấp lánh nằm bên trong.
Lấp la lấp lánh, mặt kim cương tròn chậm rãi xoay tròn theo động tác nâng sợi dây của anh.
Cô ngẩn người.
"Không nói gì là sao." Trần Gia Tụng bất mãn nhéo má cô, suy nghĩ rất chậm, "Không thích à?"
Cô vội nói: "Không phải…" Hoàn hồn lại rất nhanh liền bổ sung, "Rất đẹp, em rất thích."
Cậu chủ nghe vậy mới hài lòng, ôm cô chặt hơn một chút: "Chuẩn bị vội quá, hơi gấp, lần sau tặng em cái đẹp hơn."
Cô ngơ ngác gật đầu, bỗng nhớ ra gì đó, bối rối hỏi: "Lần sau?"
Trong ấn tượng của cô, mọi người thường thích kỷ niệm yêu nhau tròn một trăm ngày, nếu là vậy, cô cũng muốn chuẩn bị quà cho anh.
Trần Gia Tụng nói: "Nửa tháng sau đi."
"Là ngày gì ạ?"
"Ngày yêu nhau hai mươi bảy ngày."
Tô Dữu Nịnh dừng lại, không hiểu lắm, "Có ý nghĩa gì đặc biệt sao?"
"Không có." Cậu chủ nói, "Đơn giản là anh muốn chúc mừng thôi."
"…"
"Sao thế?"
Cô cố gắng nói uyển chuyển: "Có hơi thường xuyên quá không…"
"Thường xuyên à?" Trần Gia Tụng nghiêm túc nghĩ ngợi mấy giây, rồi kết luận, "Có đâu."
Nếu không phải anh lười, thì thật ra ngày nào cũng có thể chúc mừng.
Cô nghĩ một lúc, cảm thấy cũng chẳng có gì không ổn, bèn gật đầu đồng ý, "Vâng."
Trần Gia Tụng lại với lấy một hộp socola, nhét vào lòng cô: "Cái này cũng không tệ, thử xem."
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nhận lấy: "Em có thể để mai ăn được không?"
"Được." Anh đặt xuống, rồi tiếp tục cầm lên một gói xúc xích cà ri kiểu Berlin, nói, "Có thể ăn kèm với khoai tây chiên em thích."
Cô cười tít mắt: "Được."
Sau đó là bánh gừng, kẹo dẻo hình gấu và mấy loại bánh quy nhỏ, đến cuối cùng, ánh mắt Trần Gia Tụng dừng trên mấy hộp bao cao su không cùng phong cách kia.
Do dự mấy giây, anh mới chậm rãi nói: "Tiện tay mua, cũng không biết cỡ có vừa không."
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!