Phản ứng kịp ý anh muốn nói, mắt Tô Dữu Nịnh mở to, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Đầu óc cô choáng váng: "Không—"
Vừa bật ra một âm tiết Trần Gia Tụng đã cúi đầu, nhẹ nhàng hôn một cái lên môi cô.
"— Được." Cô bị nụ hôn không pha d*c v*ng này làm rối loạn, nói chuyện cũng mơ hồ.
"Ồ." Trần Gia Tụng nhướng mày, cười xấu xa nhưng vẫn rất đẹp trai, "Đồng ý rồi?"
Cô sững sờ, "Không được không được…" Lặp lại hai lần rồi đẩy anh, "Anh đừng quậy nữa…"
Đẩy hai cái mà anh không nhúc nhích, lúc này cô mới nhận ra khoảng cách thể lực giữa hai người lớn đến mức nào, bảo sao anh nói trước đó chỉ đùa cô, cô căn bản không thể đạp một cái thân to xác như anh.
Bị nhiệt độ cơ thể nóng ấm của anh bao lấy, cô dần bất an, đôi mắt lại ươn ướt.
Trong lúc cô phân tâm, các ngón tay thon dài của Trần Gia Tụng đã dời từ sau gáy, luồn vào tóc, nhẹ nhàng cọ xát.
Trong nháy mắt cơn tê râm ran chạy dọc sống lưng, cô không phòng bị mà run lên, tay mềm nhũn trượt khỏi vai anh.
"Quả nhiên." Giọng Trần Gia Tụng rất nhẹ, lại trầm thấp, "Nơi này rất nhạy cảm."
Tô Dữu Nịnh muốn mở miệng phủ nhận, cũng muốn tiếp tục đẩy anh, nhưng đầu ngón tay ấm áp của anh không ngừng m*n tr*n chân tóc mỏng manh của cô, máu nóng dồn lên mặt, cô chỉ còn biết bấu chặt vai anh, cắn môi không phát ra tiếng.
Phòng tắm nhỏ, mập mờ lặng lẽ lan ra.
Tới khi anh cúi sát, hé môi, cắn lên cổ cô.
"Đừng…"
Đúng lúc đó, tầng dưới vang lên một tràng động tĩnh.
Tô Dữu Nịnh giật mình, tê cả da đầu, hoảng hốt đẩy mặt anh ra.
Đầu ngón tay chạm vào bờ môi mỏng đẹp của anh, Trần Gia Tụng thuận thế nghiêng đầu, ngậm lấy đầu ngón tay cô.
"Dưới nhà có người…" Giọng cô run run vì vội: "Anh dậy đi."
"Là dì." Trần Gia Tụng quyến luyến hôn đầu ngón tay cô, chạm thêm cái nữa mới chịu buông: "Đang làm su kem sữa chua cho em."
Trần Gia Tụng uể oải ngẩng đầu, hai tay vòng bên hông cô, nhéo nhè nhẹ phần thịt mềm, giọng trầm khàn: "Còn chút nữa mới xong, em tắm trước đi, lát ra là ăn được."
Cô vẫn ngây ra, chỉ biết nhìn anh.
Trần Gia Tụng khẽ cười: "Sao, còn muốn tiếp tục à?"
Cô lập tức hoàn hồn: "Không có."
"Ừm." Cậu chủ lại trở về dáng vẻ thờ ơ như chẳng có gì xảy ra, như thể người vừa thở hổn hển, hơi thở nóng bừng kia không phải anh vậy.
Anh với tay mở van nước trước bồn tắm, thử nhiệt độ, miệng lại không đứng đắn: "Tự tắm, hay để anh giúp?"
Mặt cô đỏ bừng: "Để em tự tắm…"
"Được." Trần Gia Tụng buông cô ra, đứng dậy xoa đầu cô: "Đi đi."
Anh sải bước ra cửa, Tô Dữu Nịnh vô thức bước theo, thấy bộ đồ sạch đặt trên băng ghế trước bồn rửa tay thì dừng lại.
Chắc anh đã giúp cô chuẩn bị từ sớm, cho nên bế cô lên đây thật sự chỉ để cô tắm, không định làm gì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!