Chương 3: Em thấy hết của anh rồi.

Vừa dứt lời, còn chưa đợi Tô Dữu Nịnh phản ứng, đầu Trần Gia Tụng đã nhào xuống, tựa vào hõm cổ cô rồi ngủ luôn.

Tô Dữu Nịnh: "…"

Bảo sao cứ nói năng linh tinh, thì ra đúng là say thật.

Tô Dữu Nịnh gắng sức đẩy vai anh: "Nằm xuống ngủ cho đàng hoàng."

Trần Gia Tụng nhắm chặt mắt không nhúc nhích, bị cô đẩy mấy cái, gọi mấy tiếng, cuối cùng cũng có động tĩnh, có điều chỉ khẽ nói một câu: "Nóng."

Buổi chiều còn cứng miệng bảo trời lạnh cơ mà.

Tô Dữu Nịnh muốn đá anh ra nhưng lại không nỡ, dù anh có giả vờ đi nữa thì cũng đã uống không ít, giờ chắc là khó chịu thật.

Cô rón rén chui ra khỏi người anh, dịch đến đầu giường bật điều hòa.

Gió để mức thấp, tăng dần từng chút, không khí trong phòng ngủ từ từ mát lên.

Trần Gia Tụng đỡ hơn một chút, đầu hơi rời khỏi gối, những ngón tay dài đặt trên chăn, s* s**ng như đang tìm thứ gì.

Tô Dữu Nịnh khẽ hỏi: "Anh muốn gì?"

Anh lầm bầm: "Hữu Hữu."

Tô Dữu Nịnh khựng lại vài giây, vội vàng xuống giường.

Cô bước nhanh ra đến cửa phòng ngủ, trước khi đi chợt nhớ ra gì đó, ngoái lại nhìn, trên trán Trần Gia Tụng lấm tấm mồ hôi mịn, mày cũng cau lại bất an.

Tô Dữu Nịnh suy nghĩ một chút, giằng co chốc lát, cuối cùng vẫn quay vào.

Khi rời khỏi biệt thự đã gần mười một giờ, Tô Dữu Nịnh đi một mình trên phố, tâm trạng không đến mức rối bời, nhưng cũng chẳng yên.

Nhà cô cách nhà Trần Gia Tụng không xa, qua hai con phố, chừng mười mấy phút, khoảng thời gian ấy không đủ cho cô nghĩ ngợi linh tinh quá nhiều.

Sắp tới khu chung cư, cô đi ngang một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, luồng gió lạnh từ điều hòa thổi ra khiến Tô Dữu Nịnh vô thức dừng bước.

Ghé mắt nhìn sang, trong máy bán hàng tự động, các loại đồ uống nóng đã được thay bằng trà mát và nước ngọt ướp lạnh theo mùa, những chai lọ đủ màu lắc lư, đặc biệt sinh động trong đêm hè.

Tô Dữu Nịnh thất thần nhìn chằm chằm, suy nghĩ bỗng chốc tua về nửa năm trước.

Cũng là một đêm mưa, cũng là một buổi tối muộn, cô và Trần Gia Tụng đã cãi nhau.

Ngay tại đây.

Nói là cãi nhau dường như cũng không chính xác, vì chỉ có mình cô nói. Trần Gia Tụng từ đầu đến cuối vẫn im lặng nghe, đến cuối cùng chia tay mới nói: "Tháng sau anh phải đi tập huấn."

Mùa đông Thượng Hải vẫn ẩm và lạnh, lòng bàn tay Tô Dữu Nịnh nắm ly sữa dừa nóng anh đưa, chậm chạp gật đầu.

Im lặng kéo dài mấy giây, Trần Gia Tụng nói: "Nửa năm sau anh mới về."

"Ừ."

"Chỉ "ừ" thôi?"

"Chứ không thì sao."

Trần Gia Tụng im lặng thêm một lúc rồi lạnh lùng nói: "Khoảng thời gian này dù em có nhớ anh, anh cũng sẽ không gặp em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!