Lên lầu, Tô Dữu Nịnh lấy chìa khóa định mở cửa thì bất ngờ phát hiện ổ khóa đã được thay mới.
Cô dừng lại, quay đầu nhìn người sau lưng.
Trần Gia Tụng thản nhiên bước tới bên cạnh cô, đưa ngón tay mở khóa, đồng thời vào giao diện quản lý, trơn tru nhập thông tin khuôn mặt và vân tay cho cô.
Mọi thứ xong xuôi, anh đóng cửa lại, nói: "Mật khẩu dự phòng là sinh nhật anh."
Tô Dữu Nịnh phản ứng chậm nửa nhịp gật đầu, "Ồ."
"Nhập thử cho anh xem."
Trần Gia Tụng vừa dặn vừa nhìn cô với ánh mắt cảnh cáo "Dám nhập sai thử coi".
Tô Dữu Nịnh nuốt nước bọt, ngoan ngoãn bấm "0822", cửa "tít" một tiếng mở khóa.
Cậu chủ hài lòng: "Vào đi."
Ổ khóa mới có "mắt mèo" AI thông minh, có thể giám sát ghi hình, an toàn hơn trước rất nhiều.
Tô Dữu Nịnh đi theo sau anh, khẽ nói: "Cảm ơn anh nha."
Anh hỏi: "Cảm ơn thế nào?"
Cô nghĩ nghĩ: "Em nấu cơm tối cho anh ăn?"
"Còn gì nữa."
"Rồi chuyển lại tiền khóa cửa cho anh?"
"…"
"Được." Trần Gia Tụng tựa vào sofa, nhướng mày: "Năm trăm hai, WeChat hay Alipay?"
"…" Cô ngồi xuống bên cạnh anh, thành thật đáp: "WeChat."
Trần Gia Tụng im lặng hai giây, chìa tay ra trước mặt cô, khẽ cong các đốt ngón tay.
Cô không hiểu: "Sao vậy?"
"Mặt."
"À."
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nghiêng tới, đặt cằm vào lòng bàn tay anh, hàng mi cong khẽ nâng, ngước mắt nhìn anh.
Chớp chớp, mắt sáng lấp lánh.
Tâm trạng Trần Gia Tụng tốt lên, véo má cô, cười: "Em mê chuyển tiền cho anh đến vậy à? Nếu không em dứt khoát nuôi anh luôn đi."
Cô rất chân thành: "Em nuôi không nổi."
Anh nói: "Anh ăn rất ít."
"Nhưng anh mặc đồ đắt." Tô Dữu Nịnh nghiêm túc nghĩ một lát, lại nói, "Tiêu xài cũng rất phung phí, xe mới mua chưa bao lâu anh lại không cần nữa."
"…" Trần Gia Tụng không ngờ hình tượng của mình trong lòng cô lại tệ vậy, động tác trong tay khựng lại, chữa: "Cái đó anh nói đùa thôi."
"Vậy khi nào anh lái nó về?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!