Chương 27: Ôm anh chặt lắm.

Tô Dữu Nịnh vẫn túm vạt áo anh, đôi mắt to xinh mở tròn, rõ ràng chưa kịp phản ứng anh nói gì.

Nhưng cô dựa dẫm vào anh, cũng tin anh vô điều kiện.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, yết hầu Trần Gia Tụng lăn nhẹ: "Hữu Hữu."

Cô ngơ ngác đáp: "Hả?"

"Không thả tay ra." Anh cười, lòng bàn tay khẽ đặt lên eo cô, thấp giọng nói, "Thì anh sẽ không cho em cơ hội đổi ý đâu."

Nói xong, anh cúi vai, một tay luồn sau chân cô, bế phắt cả người cô lên.

Tô Dữu Nịnh theo bản năng choàng tay ôm cổ anh, còn đang ngây ra thì đã bị anh bế vào phòng tắm, đặt nhẹ lên bệ rửa mặt.

Dưới người là khăn bông mềm mại, anh lại mạnh mẽ, những ngón tay dài tách đầu gối cô, chen vào g*** h** ch*n cô.

Ánh đèn mờ, khóe môi anh cũng mang ý cười khó đoán.

"Anh định làm gì…" Cô căng thẳng thu tay khỏi gáy anh, muốn lùi lại, lại bị anh giữ chân.

Đối mắt mấy giây, Trần Gia Tụng hơi nghiêng người tránh ra một chút, cởi áo thun ném vào giỏ đồ bẩn, rồi lại dán sát về, hai tay chống bên hông cô.

"Em nói xem." Anh hỏi.

Đèn vàng trong phòng tắm phủ lên làn da trắng và những đường nét rắn rỏi của anh một sắc ấm dịu.

Giọng anh trầm thấp, khi ghé gần lại càng mờ ảo, mập mờ.

Cả người Tô Dữu Nịnh căng như dây đàn, lắc đầu lắp bắp: "Em… em không biết…"

Trần Gia Tụng nhướng mày, móc điện thoại trong túi quần ra, đưa cho cô đồng thời nói: "Mật khẩu em biết mà."

Cô lại định lắc đầu, nhưng vừa thấy ảnh màn hình khóa thì sững một nhịp.

"Chắc là biết…" Cô nhỏ giọng nói.

Cậu chủ phân phó: "Mở ra cho anh xem."

Cô ngoan ngoãn làm theo.

Nhập mật khẩu y hệt như điện thoại cô, màn hình mở ra, hình nền cũng là bức ảnh giống hệt.

Mặt cô đỏ lên.

Trần Gia Tụng gõ mấy cái trên máy rồi đẩy lại cho cô, chỉ vào màn hình: "Bắt đi."

Bắt gì?

Cô thắc mắc cúi đầu nhìn.

Màn hình đủ sắc màu, đồng hồ đếm ngược trên cùng đã chạy, trong rổ lắc lư đầy nguyên liệu nấu ăn, Tô Dữu Nịnh chậm rãi hiểu ra, anh muốn cô — bắt ngỗng.

"…"

"Mười phút." Anh lười nhác nói, "Bắt được thì anh tắm xong."

Cô ngẩng đầu: "Nếu không bắt được thì sao?"

"Không bắt được…" Anh cúi xuống, môi như có như không lướt qua vành tai cô, cười khẽ: "Thì em phải đồng ý với anh một chuyện."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!