Chương 25: Dù sao cũng không câu tôi.

Lý Sâm đột nhiên bị gây khó dễ, nhưng cũng không giận, nghĩ lại thấy mình hơi đường đột, vội đẩy ly rượu ra.

Nói với Tô Dữu Nịnh: "Xin lỗi xin lỗi, tôi uống chút rượu nên nóng đầu, mong là không mạo phạm cô."

Ngón tay Tô Dữu Nịnh vẫn bị Trần Gia Tụng giữ trong lòng bàn tay, cô cảm nhận được sự bất an và tâm trạng tệ của anh, bèn ngoan ngoãn cúi đầu, không nói "không sao", cũng không phủ nhận điều gì.

Phòng riêng lặng đi một lúc, may mà chẳng bao lâu có tiếng gõ cửa, phá vỡ sự ngượng ngập ngắn ngủi.

Lý Sâm đứng dậy đi mở cửa, sau lưng là một người bước vào.

Tô Dữu Nịnh theo bản năng nhìn sang, ước chừng sai chiều cao nên lại từ từ ngẩng lên.

Người đến rất cao, gần bằng Trần Gia Tụng, cô khựng lại, đúng là đã lâu rồi cô mới lại thấy người cao như vậy ở ngay bên cạnh.

Cô còn đang lơ đãng thì bị cậu chủ không hào lòng cấu nhẹ ngón tay.

Cô quay đầu lại.

Trần Gia Tụng đen mặt: "Nhìn gì, anh ta đẹp trai lắm à?"

Anh không nói thì cô cũng chẳng ngó kỹ, đợi người kia ngồi xuống đối diện, cô lén liếc một cái mới phát hiện đúng là khá đẹp trai.

Là kiểu khác hẳn Trần Gia Tụng, gần như không biểu cảm, sự xa cách và khó gần viết đầy trên mặt, cả người tỏa khí lạnh, cảm giác giữa ngày hè còn mát hơn điều hòa.

Tô Dữu Nịnh vội thu ánh mắt lại, thầm nghĩ: thì ra đây chính là người chị Bảo Ngôn thích…

Trông là biết khó theo đuổi rồi.

Lý Sâm giới thiệu sơ lược hai bên, vì Trần Gia Tụng cứ lia mắt cảnh cáo, Tô Dữu Nịnh đành ngoan ngoãn cúi đầu, không dám nhìn đối diện thêm lần nào.

Ánh mắt lạnh lùng của Giang Từ Nguyệt lướt qua phía đối diện, nhưng đến khi trông thấy Trần Gia Tụng, ngón tay cầm cốc nước của anh ấy thoáng khựng lại.

Rất nhanh, anh ấy lại bình thản cụp mắt xuống.

Trần Gia Tụng ngang nhiên nghịch ngón tay Tô Dữu Nịnh, động tác nhỏ ấy rơi vào mắt Giang Từ Nguyệt, anh ấy khẽ nhíu mày.

Anh ấy lên tiếng, giọng lạnh nhạt, thậm chí còn lạnh hơn cả khí chất của mình.

Anh ấy hỏi Trần Gia Tụng: "Cậu và cô ấy là quan hệ gì."

Tô Dữu Nịnh: "?"

Lý Sâm: "? ?"

Hai người còn lại đồng loạt bối rối.

Trần Gia Tụng chưa đáp, Giang Từ Nguyệt lại nói thêm: "Hứa Thính Ngôn, cậu là gì của cô ấy."

Tô Dữu Nịnh thở phào, ra không phải hỏi về cô.

Lý Sâm suýt sặc, sao lại dính tới vị đại tiểu thư kia nữa vậy.

Trần Gia Tụng uể oải tựa lưng, nhướng mày, cố ý không trả lời: "Liên quan gì tới anh."

Sắc mặt Giang Từ Nguyệt lạnh hẳn.

Trần Gia Tụng vẫn là dáng vẻ vênh váo như cũ, rất biết cách làm người khác khó chịu, chậm rãi nói: "Quan hệ thì khó nói, nhưng chị ấy là gì của tôi thì có thể cân nhắc nói cho anh biết."

Trần Gia Tụng hỏi: "Cô ấy đầu tư một câu lạc bộ đua xe, anh biết chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!