Sau khi đưa Trương Nhiễm lên taxi, Tô Dữu Nịnh gọi xe về nhà cùng Trần Gia Tụng còn miễn cưỡng coi là tỉnh táo.
Vừa mở cửa vào nhà, đứng ở huyền quan, cậu chủ quay lưng lại bắt đầu cởi áo.
Cô sững một nhịp, vội nắm lấy bàn tay đang giật vạt áo của anh, kinh ngạc nói: "Anh định làm gì vậy?"
Anh nói: "Nóng, anh đi tắm."
Cảnh này tự nhiên thấy quen quen, Tô Dữu Nịnh mơ hồ nhớ ra, nói: "Thì vào phòng tắm rồi hẵng cởi."
"Ừ." Trần Gia Tụng thay dép xong, vừa đi về phía phòng ngủ của cô vừa nói: "Lấy bộ đồ ngủ cho anh."
"…" Say rồi vẫn không quên nhờ vả người ta.
Tô Dữu Nịnh theo sau, đang định rẽ qua phòng ngủ phụ lấy đồ cho anh thì anh bỗng dừng lại, quay người cúi đầu nhìn cô.
Cô chớp mắt: "Sao thế?"
Anh nói: "Còn cả q**n l*t."
"…"
Mặt cô đỏ bừng: "Cái đó… anh tự lấy đi chứ…"
"Tại sao?"
"…" Cô không muốn đôi co với người say, bèn lẩm bẩm: "Em đâu biết để ở đâu."
Trần Gia Tụng im lặng, gật gật đầu rồi bảo: "Ngăn kéo thứ ba tủ quần áo bên trái, màu đen, kiểu thì…" Anh khựng lại, điềm nhiên nói, "chọn kiểu em thích là được."
"…" Muốn gọi công an quá.
Đang giằng co thì Mochi đã lâu không gặp hai người nghe tiếng động, ung dung từ phòng ngủ chính bước ra, dừng giữa hai người, ngẩng đầu "meo" một tiếng với Trần Gia Tụng.
Ánh mắt anh hạ xuống: "Gì đấy."
Mochi: "Meo. (Chơi!)"
"Không chơi được." Người thì say mà miệng không say, Trần Gia Tụng đáp, "Ba đang khó chịu, đi chơi với mẹ con đi."
Mochi ngẫm một lúc, lại quay cái đầu nhỏ sang, "meo" mềm mềm với Tô Dữu Nịnh.
Tô Dữu Nịnh: "…"
Nói xong, cậu chủ cũng mặc kệ cô có lấy đồ cho mình không, thẳng tiến vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Tô Dữu Nịnh đứng tại chỗ đỏ mặt hồi lâu, cuối cùng vẫn hậm hực vòng qua phòng ngủ phụ, nhắm tịt mắt lấy đại cho anh bộ đồ thay.
…
Trong lúc Trần Gia Tụng tắm, Tô Dữu Nịnh dọn gọn hành lý, rồi mở cho Mochi một lon pate.
Thời gian hai người đi vắng có dì bên nhà Trần Gia Tụng sang chăm mèo mỗi ngày. Mới vài hôm không gặp, Tô Dữu Nịnh thấy Mochi như lại tròn ra một chút.
Cô khẽ chạm mũi nhỏ của mèo, cười hí hí: "Sao con lại đáng yêu thế hả."
Mochi nghe hiểu, liền dụi dụi tay cô lấy lòng.
Một người một mèo tương tác ấm áp một lúc, chẳng mấy chốc phòng ngủ vang lên tiếng động rồi lại im bặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!