Chương 23: Váy hơi ngắn.

Tim đập thình thịch loạn cả lên.

Tô Dữu Nịnh đẩy đẩy vai anh, mắt lén đảo quanh bốn phía, giọng cũng nhỏ xíu: "… Anh thả em ra trước đi."

"Tại sao." Trần Gia Tụng lười nhác giữ lấy hai chân cô, mặt dán lên bụng mềm của cô, cố tình chơi xấu, "Có ai đâu."

"Có mà…" Mi mắt cô run run vì căng thẳng, "Trên lầu có."

"Cô ấy lên lấy áo cho em rồi, chưa xuống ngay đâu."

Lời anh nói lạ thật, cứ như hai người sắp làm chuyện gì kỳ quặc vậy…

Tô Dữu Nịnh tiếp tục đẩy anh, "Dù sao thì anh thả em ra trước đã."

Cô gấp đến ươn ướt khóe mắt, Trần Gia Tụng khựng lại, nhẹ nhàng buông cô ra, lại khẽ nhéo đầu ngón tay cô trấn an.

"Đừng khóc." Anh hạ giọng: "Anh sai rồi, được không."

"Không được." Tô Dữu Nịnh lách khỏi g*** h** ch*n anh, đứng bên cạnh như một chiếc bánh gato nhỏ, đưa lưng về phía anh lẩm bẩm, "Anh rất đáng ghét."

Trần Gia Tụng cố nhịn xúc động muốn kéo cô ôm vào lòng, đứng dậy đi ra sau lưng cô, cúi người nghiêng đầu từ một bên ghé tới: "Anh đáng ghét, nhưng em đừng giận, được không."

Giọng nói trầm thấp của anh phả ngay bên tai cô, hơi thở ấm nóng lướt qua, Tô Dữu Nịnh lại xoay đầu sang phía khác.

Nói nhỏ: "Không được."

Trần Gia Tụng xoay người theo cô, vẫn đứng phía sau, cúi xuống áp sát bên má cô, hỏi tiếp: "Vì sao."

Cô không trả lời nổi, đành đẩy mặt anh ra.

Trần Gia Tụng cười nắm tay cô dắt về phía sofa: "Ngồi nghỉ chút, mưa còn lâu mới tạnh."

"Em không ngồi…"

"Sao nữa."

Cô kéo kéo vạt váy: "Váy hơi ngắn…"

"Ồ." Ánh mắt Trần Gia Tụng thuận theo nhìn xuống, yết hầu lăn nhẹ: "Không phải còn mấy cái nữa à, không có cái dài hơn sao?"

Cô lẩm bẩm: "Mấy cái còn lại ngắn hơn nữa…"

Cậu chủ im lặng, mất tự nhiên nói: "À, có thể nhân viên hiểu sai ý anh."

Anh dời mắt, đảo qua một vòng, hỏi: "Hay đi chọn thêm cái khác?"

Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu nhìn, nói: "Thôi… cái này cũng đẹp mà."

"Em thích?"

Cô gật đầu.

Ánh mắt Trần Gia Tụng lại dừng trên người cô, váy dây tuy cầu kỳ nhưng tinh xảo lộng lẫy, tầng tầng ren xếp chồng bung nở ở đùi, tôn đôi chân thẳng và đẹp.

Mặc dù váy cũng ổn, nhưng khuyết điểm thì rõ ràng.

Trần Gia Tụng câm nín nghĩ, cổ áo có cần khoét thấp đến vậy không? Bảo sao nãy giờ cô cứ che ngực.

Chỉ vô tình liếc một cái đã thấy làn da trắng mịn đầy đặn…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!