"Anh bảo đảm sẽ không làm phiền đến em."
Trần Gia Tụng quỳ một gối bên mép giường, ngẩng đầu, tóc mái trước trán bị anh vò rối tùy ý, để lộ đôi mắt dài hẹp sâu thẳm rất đẹp.
Anh khẽ móc lấy ngón tay cô, giọng đè rất thấp: "Nếu em không yên tâm, có thể để một chai nước ở giữa giường, anh tuyệt đối không vượt qua ranh giới."
Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng lầm bầm: "Tại sao em phải để nước lên giường."
"Ờm." Trần Gia Tụng đứng dậy, tự nhiên ngồi xuống cạnh cô, hỏi: "Vậy là em đồng ý ngủ chung?"
"Anh đừng nói kỳ cục vậy." Tô Dữu Nịnh nhích người, kéo giãn khoảng cách với anh, lại tiếp tục thuyết phục: "Nhưng mà điều hòa phòng em để nhiệt độ cao, anh sẽ nóng đó."
"Không sao." Anh cúi vai về phía cô, vô cùng khéo hiểu lòng người: "Anh có thể không mặc áo."
"…"
"Làm gì em thấy thoải mái là được."
Tô Dữu Nịnh im lặng mấy giây, nói thầm: "Em tự ngủ là thoải mái nhất."
Cậu chủ lại nói: "Ờ, nhưng thỉnh thoảng cũng không thể thoải mái quá."
Anh quyết tâm muốn bám ở đây cho bằng được, thấy thời gian càng lúc càng muộn, cô không muốn phí công đôi co nữa, đành thỏa hiệp: "Vậy anh ngủ bên trái."
Anh nói: "Nghe em."
"Anh đi lấy chăn của anh." Tô Dữu Nịnh túm cái chăn mỏng của mình cuộn chặt không cho anh đụng, "Em không chia cho anh đâu."
Trần Gia Tụng cười khẽ, chợt nhớ ra gì đó, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Vốn dĩ anh cũng không định xin. Nhưng mà em vừa nhắc anh mới nhớ, tối qua hình như có ai đó nhất định kéo anh vào…"
Anh nói còn chưa dứt lời Tô Dữu Nịnh đã sợ hãi đẩy anh ra, lùi hẳn sang mép bên kia giường, mặt đỏ bừng lắp bắp: "Anh đừng nói bậy, em… em không có."
"Ừ." Trần Gia Tụng thuận thế nằm xuống cạnh cô, hai tay gối đầu, chậm rãi nói, "Vậy chắc anh nhớ lầm."
Tim Tô Dữu Nịnh đập thình thịch, một phần vì mấy câu kỳ quặc của anh, một phần vì… anh lại cố tình dùng cái giọng trầm khàn đó.
Làm tai cô ngứa ngáy.
Tô Dữu Nịnh nằm đưa lưng về phía anh, cũng mặc kệ anh có đắp chăn không, tự quấn mình thật kín rồi nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Chưa được mấy giây.
"Mới chín giờ rưỡi." Anh thật không hiểu, "Sao ngủ sớm vậy."
Cô bực bội nói: "Sáng mai em phải đi làm."
"Đi làm thì phải ngủ sớm vậy hả?" Anh nghĩ nghĩ, là tò mò thật, "
Không sợ nằm mãi không ngủ được à."
Thật ra có chứ.
Thường Tô Dữu Nịnh lên giường lúc chín rưỡi, sớm nhất cũng phải hơn mười giờ mới ngủ, nếu trong lòng có chuyện, chắc còn muộn hơn.
Cô nhỏ giọng nói: "Nằm nằm rồi cũng ngủ thôi…"
"Đừng gượng ép." Giọng Trần Gia Tụng lười nhác, rất nhẹ, trong đêm nghe lại dễ chịu: "Hay là nói chuyện với anh chút, biết đâu nói nói rồi tự khắc buồn ngủ, không phải tốt hơn sao?"
Cô hỏi: "Nói gì ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!