Chương 15: Lưỡi ấm ướt.

Trước khi thoát khung tìm kiếm, Trần Gia Tụng chợt nhớ ra gì đó, liếc xem tỷ lệ được chấp nhận của câu trả lời kia.

0,1%.

"…"

Lại nhìn người đăng, một tài khoản sơ cấp tên "Cát Tinh Cao Chiếu Tiểu Điểu", đối lập hẳn với mấy câu trả lời phía trên có chứng nhận bác sĩ chuyên nghiệp.

Hết nói nổi.

Không hiểu mà bày đặt đăng bậy.

Trần Gia Tụng đen mặt bấm báo cáo, lý do: thông tin có hại.

Quay về phòng ngủ, Tô Dữu Nịnh mơ mơ màng màng, đến mức có người ngồi bên mép giường cũng không hay.

Trần Gia Tụng giơ tay gạt mấy sợi tóc ướt mồ hôi trên trán cô, thấy cô không phản ứng, anh do dự vài giây, khẽ chọt vào má hồng hồng của cô.

Có lẽ thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng, cô không còn nhíu mày bất an nữa, gương mặt thả lỏng áp lên gối, đôi môi cũng đỏ mọng.

Trần Gia Tụng nhìn chằm chằm một lúc, ngón tay vô thức trượt xuống.

Chạm một cái, cô không nhúc nhích.

Cảm giác mềm nóng khiến cổ họng anh thắt lại.

Ngón cái đặt trên môi cô, định rút về mà tay lại chẳng nghe lời.

Hơi nóng âm thầm lan trong không khí.

Không biết qua bao lâu, trong cơn mơ màng cô hé môi, đầu lưỡi ấm ướt khẽ chạm phải anh, Trần Gia Tụng lập tức thu tay lại.

Anh nghiêng người, ngồi quay lưng về phía cô.

Mồ hôi rịn trên trán, tim đập loạn, vậy mà ngay lúc này anh lại không đúng lúc nhớ đến dòng chữ vừa bị mình tức tối bấm báo cáo.

Hết thuốc chữa rồi.

Trần Gia Tụng.

Mày thật sự rất dung tục.

Một lát sau, eo bị chọt hai cái, anh khựng lại, chậm rãi quay đầu.

"Cháo nấu xong chưa?" Cô nhích tới, nghiêng đầu nhìn anh.

Trần Gia Tụng gật đầu, lại ngừng, khẽ hắng giọng: "Đang nấu."

Giọng anh khàn, hơi khô, mí mắt cụp thấp, ánh mắt cũng sâu.

Tô Dữu Nịnh lo lắng hỏi: "Anh khó chịu à?"

"Không." Anh nghiêng mặt, lơ đãng giải thích, "Hơi nóng."

Đột nhiên nghe trầm hẳn.

"Ồ." Tô Dữu Nịnh nghĩ phòng cô chưa bật điều hòa, có lẽ hơi bí thật, bèn tốt bụng gợi ý: "Anh có muốn ra phòng khách xem TV một lát không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!