Chương 10: Thắt lưng đàn ông.

!!!

Tô Dữu Nịnh hoảng hốt, bước hụt một cái, đầu gối đập thẳng vào lưng Trần Gia Tụng.

Bị cô bất ngờ đẩy một cái, Trần Gia Tụng không ngồi vững, tay trái chống xuống đất, hít mạnh một hơi lạnh.

"Hít—" Anh buồn bực nói, "Em định ám sát anh à?"

Tô Dữu Nịnh đỏ mặt, tim đập loạn, nói cũng lắp bắp: "Ai… ai bảo anh nói linh tinh!"

Nói xong cô lùi vài bước kéo giãn khoảng cách với anh, vừa lẩm bẩm nói không cần anh cõng, vừa giục: "Muộn rồi, mình đi nhanh đi, em hết mệt rồi."

Trần Gia Tụng khom lưng, giọng rất thấp: "Đi không nổi."

"Tại sao?"

"Em làm anh bị thương rồi."

"…"

Tô Dữu Nịnh không tin anh nổi, chần chừ không muốn đi lên phía trước, nhưng chờ mấy giây thấy anh vẫn không nhúc nhích, cô đành rón rén tiến tới.

"Đau lắm à?"

Tô Dữu Nịnh ngồi xổm trước mặt anh, khẽ chọc chọc vai.

Cậu chủ cúi gằm, không nhúc nhích.

Tô Dữu Nịnh thấy anh như vậy liền cuống lên, vội đưa tay mò ra sau thắt lưng anh sờ loạn vài cái: "Xin…n lỗi, em không cố ý."

Toàn thân Trần Gia Tụng căng cứng, chộp lấy bàn tay đang quậy của cô.

"Sờ bậy cái gì." Giọng anh trầm xuống.

Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng hỏi: "Thật sự rất đau à, em sai rồi…"

Trần Gia Tụng cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lo lắng của cô, anh chậm chạp cười: "Lo cho anh à?"

Cô gật đầu hai cái.

"Ồ." Tâm trạng cậu chủ khá tốt, vươn tay định vòng qua cổ cô: "Vậy đỡ anh dậy."

Tô Dữu Nịnh né ra, xét thấy anh có quá nhiều tiền án, cô vẫn không nhịn được nói: "Cái đó…"

"Sao?"

"Anh… không phải giả vờ chứ?"

"…"

Bầu không khí lặng đi hai giây.

Trần Gia Tụng đen mặt trước câu hỏi của cô, không nói không rằng vén vạt áo thun lên, kéo tay cô áp vào.

"Tự xem đi."

Một mảng đỏ ửng, thậm chí hơi sưng.

Đầu ngón tay cô vừa chạm nhẹ, mày anh lập tức nhíu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!