Chương 1: Chỉ mình anh có bạn gái chắc?

[Cậu chủ: Mấy giờ tan làm.]

Tô Dữu Nịnh gửi email xong, cúi đầu xuống đúng lúc màn hình điện thoại sáng lên.

Cô di chuột đến góc phải dưới màn hình máy tính, mở WeChat, trên đó hiện 10 tin nhắn chưa đọc, người ghim đầu danh bạ chiếm tận 9 tin.

[Cậu chủ: Anh về Thượng Hải rồi.]

[Cậu chủ: Thời tiết tệ quá.]

[Cậu chủ: Em đâu rồi.]

[Cậu chủ: ?]

[Cậu chủ: Bật "Không làm phiền" với anh rồi à?]

[Cậu chủ: 🤨]

[Cậu chủ: Được.]

[Cậu chủ: ?]

[Cậu chủ: Mấy giờ tan làm.]

Tô Dữu Nịnh nhìn thời gian gửi tới, tin nhắn đầu lúc 17:03, tin thứ chín lúc 17:05, cô mới không trả lời 2 phút mà thôi…

Khung chat hiển thị "đang nhập…", sắp hiện tin thứ mười, Tô Dữu Nịnh vội đáp: [Nửa tiếng nữa, có chuyện gì à?]

[Cậu chủ: Đợi em dưới lầu.]

Tô Dữu Nịnh khựng lại, nhìn xuống từ tầng 14 của tòa văn phòng, vị trí làm việc của cô gần cửa sổ, nhìn ra mặt đường, bên phải phía trước có một dãy xe đỗ bên lề, cô liếc một cái là thấy chiếc của Trần Gia Tụng.

Chiếc Bronco Raptor đã độ, to hơn hẳn mấy xe trước sau một vòng, phô trương hống hách giống hệt chủ nhân của nó.

[Hữu Hữu may mắn: Anh chạy tới con phố phía trước đợi đi.]

[Cậu chủ: Tại sao.]

[Cậu chủ: Anh không thể gặp người khác à?]

Tô Dữu Nịnh rất muốn gõ chữ "đúng", nhưng lại không dám. Cô lưỡng lự vài giây vẫn chưa nghĩ ra lý do thì tin nhắn tiếp theo của Trần Gia Tụng đã tới.

[Cậu chủ: Năm rưỡi xuống.]

[Cậu chủ: Hoặc anh lên.]

Tô Dữu Nịnh lười để ý đến anh, thoát khỏi khung chat thì thấy một tin nhắn chưa đọc khác.

[Trương Nhiễm: test]

Không đầu không đuôi, Tô Dữu Nịnh gửi một dấu chấm hỏi.

Trương Nhiễm trả lời rất nhanh: [Tôi thật sự chịu hết nổi rồi.] Rồi gửi kèm một ảnh chụp màn hình.

Tô Dữu Nịnh mở ra xem, là lịch sử chat giữa Trương Nhiễm và Trần Gia Tụng vài phút trước.

[Trần Gia Tụng: Có đó không?]

[Trương Nhiễm: Nói.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!