Thời Thần không biết nên nói là có quen hay không quen, hay là không tính là quen.
Sao cô lại có thể nghĩ nhờ sinh viên hướng dẫn sẽ tốt hơn chứ, nếu người đó là Phương Lạc Tây, cô thà chọn Hiệu trưởng còn hơn.
Cô còn đang không biết trả lời như thế nào thì cửa phòng vang lên hai tiếng gõ, âm thanh không lớn nhưng nhịp điệu rất rõ ràng, như gõ vào trái tim cô.
Thời Thần quay đầu nhìn về phía cửa, một chàng trai mặc áo hoodie quần dài như vừa mới thức dậy, lười biếng nhắm mắt, thản nhiên nói: "Thầy Lý, em làm xong rồi, về ngủ bù đây."
"Này, đợi chút, đừng đi vội, còn việc nữa đây." Thầy Lý đứng dậy, giơ tay ra như muốn kéo anh lại.
Phương Lạc Tây cũng không đi thật, vẫn dựa vào cửa, lười biếng phàn nàn: "Chương trình viết xong rồi, hình cũng vẽ xong rồi, còn việc gì nữa?"
Thời Thần nghĩ, quan hệ giữa anh và thầy giáo thật tốt, có thể nói chuyện với nhau như bạn bè. Đối với cô, thầy giáo là người thầy đáng kính, cho dù có nhận ra cô giáo mầm non của mình trên đường, cô cũng phải ngoan ngoãn chào hỏi: "Em chào cô ạ".
Cô rất muốn nói, để cho anh ấy đi ngủ đi, cô tự làm cũng được. Nhưng ở đây, cô là người không có tư cách nói nhất.
"Cậu đợi đó, trưa nay cậu nằm ngủ trên ghế sofa, tôi coi như không thấy sao?" Thầy Lý nhìn người đang dựa vào cửa, tuy là giọng điệu mắng mỏ nhưng lại toát lên sự yêu thương: "Chỉ là vẽ một bức hình thôi, nhanh lắm, làm xong thì cậu về ngủ tiếp đi."
Phương Lạc Tây mở mắt nhìn người đang đứng đợi trong văn phòng, vừa định từ chối thì phát hiện là một khuôn mặt quen thuộc bèn đổi lời: "Cũng được, qua đây đi."
Nói xong, anh cũng không đợi người kia, trực tiếp xoay người rời đi.
Thầy Lý nhìn người vừa mới đi ra khỏi cửa, lại nhìn người đang đứng trong phòng, trong lòng cũng thấy lạ liền hỏi: "Hai đứa quen nhau à?"
"Không quen ạ."
Thời Thần nhanh chóng đáp, vấn đề vừa nãy cô còn đang phân vân đã được giải quyết một cách dễ dàng.
Thầy Lý phẩy tay, ngồi xuống ghế: "Đi đi."
Thời Thần đeo ba lô bước ra ngoài, đầu óc cô rối bời, nhưng hình như lại có chút vui mừng.
Cô cẩn thận lui về phía sau cửa, nhẹ nhàng đóng cửa lại, vừa quay người liền nhìn thấy một người đang dựa vào tường. Thời Thần giật mình lùi về sau một bước, tiếng hét bị kìm nén trong cổ họng.
Phương Lạc Tây liếc nhìn cô một cái, đứng thẳng người, xoay người, nói với giọng không to không nhỏ: "Đi theo tôi."
Thời Thần đi theo sau lưng anh, nghĩ lúc nãy trong văn phòng cô không nhìn rõ, ra ngoài mới phát hiện tóc anh hình như đã cắt ngắn đi rất nhiều, sau tai chỉ còn một lớp tóc ngắn, tóc mái rơi xuống lông mày. Quầng thâm dưới mắt, mí mắt sụp xuống, trông như rất lâu rồi anh không được ngủ ngon.
Chàng trai phía trước bỗng dừng lại, Thời Thần kịp thời dừng bước, thân thể hơi cúi xuống, sau đó lại đứng thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía trước với ánh mắt khó hiểu.
Phương Lạc Tây nhìn thấy hành động của cô, không nói gì, lúc nãy anh dựa vào tường đợi cô, đã nghe thấy rõ ràng cuộc trò chuyện trong văn phòng.
Không quen.
Một câu "không quen" dứt khoát, không hề do dự.
Bình thường người khác nói là quen, không thân, coi như bạn bè, anh đều không nhớ, chủ yếu là cảm thấy không quan trọng. Dù sao anh cũng từng uống rượu với cô gái này, thật là vô tâm, lãng phí rượu của anh.
Thật sự là cô gái đầu tiên uống rượu với anh.
Thời Thần đi theo anh vào một phòng học trống, ghế ngồi xếp san sát nhau, nhỏ hơn một nửa so với phòng học thường ngày, trên bàn ở giữa phòng có một chiếc ba lô, một chiếc laptop và vài cuốn sách chuyên ngành.
Thời Thần liếc nhìn, hình như là sách về máy tính, cô thu hồi tầm mắt, không nhìn nữa, cô không hiểu.
"Ngồi đây đi." Phương Lạc Tây ngồi xuống chiếc máy tính đang bật, hai chân duỗi thẳng, đặt dưới ghế phía trước, khoanh tay nhìn cô một cái.
Thời Thần đặt ba lô xuống, cách anh một chỗ ngồi, chỉ ngồi nửa mông. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, khóe miệng khô nứt, cô nuốt nước bọt một cái.
"Hình đâu, đưa tôi xem nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!