Chương 4: Ký túc xá

Thời Thần giật mình mở mắt, luống cuống lấy điện thoại, cúi đầu hung hăng xóa nhạc chuông, chuyển về nhạc mặc định của hệ thống. Giọng nam trầm ấm quyến rũ lúc nãy giờ nghe như tiếng loa quảng cáo trong siêu thị.

Thậm chí bây giờ nhìn thấy tin nhắn thông báo dung lượng data mới nhất, cô còn muốn đổi nhà mạng.

Nghe thấy tiếng cười khúc khích trong xe, Thời Thần coi như bọn họ đang cười nhạo mình. Cô sờ sờ khẩu trang trên mặt, che giấu cảm xúc, nếu không thì khuôn mặt đỏ như gấc của cô đã bị người ta phát hiện ra rồi.

Lúc nãy vì sợ bỏ lỡ tin nhắn, cô đã bật âm lượng, hơn nữa còn ngu ngốc vặn âm lượng lên mức to nhất.

Không ngờ quả báo lại đến nhanh như vậy.

Thời Thần tự kỷ được vài phút, Thôi Cáo Nguyệt vỗ vai cô: "Thời Thần, danh sách phòng đã có rồi." Chưa kịp để Thời Thần mở điện thoại, cô nàng đã kêu lên đầy khó tin: "Không phải chứ? Sao lại xếp thế này, mấy đứa mình không ai chung phòng cả."

Trong xe lại một trận xôn xao, có lẽ mọi người đều đang xem danh sách phòng. Anh chàng tóc giấy bạc ở hàng ghế đầu còn cố tình nói với chàng trai đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh: "Bảo bối, xem thử xem ở phòng nào nào."

Thời Thần nghe thấy thế, mặt càng đỏ hơn, thầm nghĩ, sến súa thế mà cậu ấy cũng dám nói ra.

Chàng trai kia không nói một lời, có vẻ như ghét bỏ, đội mũ xoay người sang hướng khác. Thời Thần nhìn thấy rõ ràng, anh cũng không lấy điện thoại ra xem.

Anh chàng tóc giấy bạc còn muốn nói gì đó, một giọng nói trầm thấp vang lên: "Im lặng chút đi."

Âm sắc có chút lạnh lùng, nhưng lại mang theo sự trong trẻo của thiếu niên. Thời Thần thầm nghĩ, giọng nói của cậu ấy còn hay hơn cả nhạc chuông lúc nãy.

Thời Thần mở file vừa gửi, liếc nhìn sơ đồ phân bổ. Vị trí các phòng khá lộn xộn, không theo thứ tự nào, phòng nữ sinh ở giữa và góc Đông Bắc, mỗi phòng mười người.

Còn phòng nam sinh ở đâu, cô không xem.

Cùng lúc đó, trong nhóm chat cũng hiện lên mấy tin nhắn.

[Triệu Mạnh Địch]: A a a a, ai xếp phòng vậy, phòng tớ không có ai quen biết cả. Chọn ngẫu nhiên trên máy tính cũng không đến mức xuất sắc như vậy.

[Thôi Cáo Nguyệt]: Ha ha ha ha, chắc chắn là nhắm vào cậu đấy, một phòng mười người, cậu tự hiểu lấy nhé.

Thời Thần nhìn thấy tin nhắn, khóe môi cong lên, ngón tay nhanh chóng gõ trên bàn phím: Mấy cậu đâu rồi, lên xe chưa?

Người trả lời là Khương Nhị.

Khương Nhị: Vừa lên xe, suýt chút nữa thì muộn.

Khương Nhị: Đến nơi rồi xem thử, xem có đổi phòng được không.

[Triệu Mạnh Địch]: Không cho đổi thì chúng ta tự động đổi.

[Thôi Cáo Nguyệt]: Được, nghe theo lớp trưởng.

[Triệu Mạnh Địch]: Kín tiếng thôi, kín tiếng thôi, chưa gì đã "lên kế hoạch" rồi.

Khương Nhị: Hai người dừng lại đi.

Thời Thần thấy vậy cũng hùa theo một câu.

Thời Thần: Hai người dừng lại đi.

Phong cảnh bên ngoài cửa sổ đã thay đổi từ lâu, xe buýt rời khỏi trung tâm thành phố ồn ào náo nhiệt, ra khỏi đường cao tốc, cảnh vật trở nên hoang vắng.

Hai bên đường chỉ còn lác đác vài cửa hàng nhỏ, nhà hai tầng, có lẽ là nhà ở được cải tạo thành cửa hàng. Xe buýt rẽ hai vòng, đi thẳng một đoạn đường bê tông, rồi chậm dần trước một cánh cổng lớn.

Các sinh viên đều biết đã đến nơi, lần lượt thu dọn đồ đạc, đợi xe dừng hẳn, cửa xe mở ra, mọi người ùa xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!