"Thời Thần ơi." Thôi Cáo Nguyệt ôm một đống đồ đi tới, "Bảo bối của tớ đâu rồi?"
Nghe thấy giọng cô nàng, Thời Thần giật mình quay đầu lại, sau đó theo bản năng quay đầu nhìn chàng trai đứng trước quầy hàng, chỉ thấy bóng lưng anh khuất sau góc kệ hàng.
Thôi Cáo Nguyệt chạy đến, hai tay chất đầy đồ.
Thời Thần: "Sao cậu lại lấy nhiều đồ thế?"
Thôi Cáo Nguyệt: "Tớ đi một vòng mới phát hiện mình thiếu nhiều đồ quá, lấy mấy món đã đầy tay rồi." Cô nàng có chút bất lực, "Lát nữa cậu xem thử xem còn thiếu gì không, bây giờ việc quan trọng nhất là ăn trước đã."
Thời Thần nhìn thấy Thôi Cáo Nguyệt kẹp đồ đạc ở tay phải vào nách, tay trái vẫn thoải mái cầm một ly miến chua cay, còn quay sang hỏi cô muốn ăn gì.
"Tớ chưa nghĩ ra." Thời Thần thấy cô nàng vất vả quá, bèn lấy giúp cô nàng hai món.
"Hihi, cảm ơn cậu."
Thời Thần nhìn ly miến chua cay trong tay cô nàng, lại nhớ đến chàng trai lúc nãy.
Anh đứng trước quầy hàng không hề do dự, một tay lấy mì tôm trên kệ, một tay lướt điện thoại, lấy rất nhiều gói cùng một vị, đều là vị cay.
Thời Thần bỗng dưng cảm thấy háo hức, ngón tay vô thức vươn về phía gói mì vị cay Tứ Xuyên trên kệ.
Nhưng chưa kịp chạm vào đã bị chặn lại.
"Nghe tớ đi, vị này dở lắm." Thôi Cáo Nguyệt nói xong lại có chút nghi ngờ, nhìn Thời Thần với ánh mắt dò xét: "Đây là vị cay mà."
Ở chung phòng với nhau lâu như vậy, cô nàng đều biết khẩu vị của mỗi người, Thời Thần ăn nhạt, bình thường chỉ ăn mì tôm vị hải sản.
Tim Thời Thần lỡ một nhịp, nhưng cô che giấu sự hoảng hốt rất tốt: "Tớ muốn thử xem sao."
Thôi Cáo Nguyệt cười, không hỏi thêm nữa, thậm chí còn có chút an ủi, nhiệt tình góp ý: "Vậy thì đừng ăn loại này nữa, loại này không ngon đâu, cậu chọn loại khác đi.
Mì tôm cũng chỉ có thế thôi, không cay đâu."
Nghĩ đến câu "không cay" trong miệng cô nàng, Thời Thần lại có chút do dự, một trong những điều không thể tin trên đời này chính là nghe người khác nói "không cay".
Có lẽ nhìn thấy sự phân vân của cô, Thôi Cáo Nguyệt đưa ra lời khuyên: "Hay cậu thử vị dưa chua xem."
Thời Thần gật đầu, lấy một gói mì tôm vị dưa chua.
"Lúc nãy có một anh chàng đẹp trai lấy rất nhiều gói mì tôm, may mà tớ còn tự chủ, nếu không tớ đã chạy đến bảo cậu ấy là loại mì tôm đó dở lắm rồi." Thôi Cáo Nguyệt tiếp tục nói: "Tiếc quá, lỡ mất một mối lương duyên tốt đẹp."
Thời Thần ngẩng đầu nhìn cô nàng, Thôi Cáo Nguyệt ngượng ngùng ho một tiếng: "Tuy chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng cũng biết là đẹp trai rồi."
"Không biết là sinh viên trường nào nữa, hối hận quá, hối hận quá."
Thời Thần biết cô nàng đang nói về chàng trai lúc nãy, cô không lên tiếng.
Cũng không nói cho cô nàng biết họ là sinh viên cùng trường, sáng nay còn đi cùng xe buýt, thậm chí vali của cô còn được anh giúp xếp lên xe.
Ngón tay cô móc vào lớp màng bọc bên ngoài ly mì tôm, đã móc được một lỗ nhỏ phía dưới, bên tai vẫn nghe thấy tiếng Thôi Cáo Nguyệt lải nhải.
"Thời Thần, Thời Thần?"
Thời Thần giật mình hoàn hồn: "Hả? Sao thế?"
"Cậu đang nghĩ gì vậy, ngẩn người ra thế, tớ gọi mấy lần rồi đấy."
"Không có gì, cậu vừa nói gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!