Thời Thần không nhớ rõ mình đã về phòng như thế nào, trước khi ngã đã bị anh kéo lại, mơ mơ màng màng đi theo bạn cùng phòng ra ngoài.
Đến khi cô tỉnh táo lại, bên tai là tiếng hét thất thanh của Thôi Cáo Nguyệt.
"Xem nhóm chat đi! Xem nhóm chat đi!" Thôi Cáo Nguyệt đóng sầm cửa phòng lại, còn tiện tay khóa trái, "Có ai xem ảnh tớ vừa đăng chưa, mới ra lò đấy! Tuyệt sắc nhân gian!"
Thời Thần không biết cô nàng đang nói gì, lấy điện thoại ra xem.
Trong phòng còn lại Khương Nhị, Triệu Mạnh Địch đã sang phòng bên cạnh.
Thời Thần tìm đến nhóm chat được ghim, bấm vào để tải tin nhắn.
Cô nín thở, mắt dán chặt vào màn hình.
Rõ ràng lúc đó cô ngồi ngay bên cạnh anh, vậy mà lại không hề biết có người chụp ảnh.
Đèn huỳnh quang trên bục giảng chiếu xuống một luồng sáng, rơi xuống phía sau chàng trai.
Anh mặc áo sơ mi trắng, một tay đặt trên bàn, cúi đầu xoay xoay chiếc micro trong tay.
Người chụp ảnh có lẽ hơi run tay, chất lượng ảnh không được nét lắm.
Ánh sáng và bóng tối rõ ràng, chính điểm mờ nhạt này, ngược lại càng khiến bức ảnh thêm phần nghệ thuật.
Nếu bỏ qua những bóng người ở hàng ghế phía trước, có lẽ sẽ có người lầm tưởng đây là một phòng tiệc sang trọng nào đó, và thứ anh cầm trong tay không phải là micro bình thường, mà là một ly rượu vang nồng nàn.
Khương Nhị nhìn bức ảnh trên màn hình, gật đầu tán thành: "Chỉ nhìn khí chất và bóng lưng thôi, đúng là rất đẹp." Sau đó, cô nàng ngồi trên giường nhìn về phía Thôi Cáo Nguyệt đang đứng ở cửa: "Chỉ tiếc là không nhìn thấy mặt."
Thôi Cáo Nguyệt nghe thấy thế, liền bước lên hai bước, bực bội nói: "Tớ chụp lén mà, làm sao dám chụp mặt anh ấy.
Không tin, cậu hỏi Thời Thần đi, Thời Thần cũng nhìn thấy mà." Cô nàng lại quay sang nhìn Thời Thần đang đờ ra, xác nhận: "Đẹp trai phải không?"
Cô nàng vừa dứt lời, Khương Nhị cũng quay sang nhìn cô.
Hai ánh mắt như thiêu đốt nhìn chằm chằm vào cô, cô bối rối không biết nên trả lời như thế nào.
Đẹp trai sao?
Tất nhiên là đẹp trai, thậm chí còn xứng đáng với danh hiệu tuyệt sắc nhân gian.
Nhưng cô không thể thốt ra lời, như thể một khi cô thừa nhận thì người ta sẽ nhìn thấy tâm sự thầm kín trong lòng cô.
Cho dù câu hỏi này là do người khác hỏi, không phải cô tự mình nói ra thì cũng vậy.
Ngay lúc cô không chịu nổi hai ánh mắt kia, chuẩn bị mở miệng thì cửa phòng bị gõ "cộc cộc cộc".
Thôi Cáo Nguyệt hít một hơi thật sâu, vội vàng chạy đến mở cửa.
Triệu Mạnh Địch vừa bước vào cửa, liền nhìn ba người trong phòng với ánh mắt nghi ngờ: "Làm gì thế, sao lại khóa cửa?"
Thôi Cáo Nguyệt cười nịnh nọt, giải thích: "Xem ảnh trai đẹp tớ vừa đăng trong nhóm chat ý mà."
Chủ đề đã được chuyển sang chuyện khác, bọn họ cũng không ép cô phải trả lời nữa, Thời Thần thở phào nhẹ nhõm, lướt ngón tay, lưu ảnh.
Triệu Mạnh Địch nhướng mày, khóe miệng nhếch lên nụ cười gian xảo: "Xem ảnh gì mà phải đóng cửa vậy, đóng cửa không đủ còn phải khóa trái nữa chứ?"
Thôi Cáo Nguyệt nghe xong liền biết cô nàng đã nghĩ sai, trợn mắt khinh bỉ, chậm rãi giải thích: "Nghĩ cái gì thế? Tối nay Câu lạc bộ ghi
-ta tuyển thành viên mới, tớ chụp lén một đàn anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!