Sau khi bài thơ cổ vũ đặc biệt kia được phát xong, Thời Thần cũng không nhịn được cười.
Cô nhìn thấy Tỉnh Lập Hàm không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Phương Lạc Tây, cười hì hì nhắc lại bài thơ: "Eo của anh trai không phải là eo...! Ái da!"
Cậu ấy còn chưa nói hết câu, Phương Lạc Tây đã đá cậu ấy một cái, mặt lạnh tanh chỉ sang một bên, âm thầm bảo cậu ấy "Cút đi".
"Đệt, cậu thật là lạnh lùng vô tình." Tỉnh Lập Hàm nhìn anh với vẻ mặt oan ức: "Cậu lại trút giận lên tôi à."
Phương Lạc Tây thậm chí còn không thèm nhìn cậu ấy, lười biếng nhắc nhở: "Bên kia có người gọi cậu kìa, mau cút đi."
Tỉnh Lập Hàm nhìn sang, thấy một bạn nữ đang gọi cậu ấy, cũng không kịp nói gì thêm, vội vàng chạy qua đó.
Độ cao ban đầu không cao lắm, mấy nam sinh đầu tiên đều vượt qua một cách dễ dàng.
Phương Lạc Tây nhìn ước lượng khoảng cách, sau đó chạy đà, bay người qua thanh xà, rơi xuống tấm đệm một cách vững vàng.
Sau khi nhảy xong, anh cũng không quay đầu lại nhìn, như thể đã chắc chắn về kết quả.
Anh trực tiếp bước xuống khỏi tấm đệm, đi vòng qua, quay trở lại vị trí xuất phát.
Thời Thần nhớ lại động tác vừa nãy của anh, eo anh cao hơn thanh xà một khoảng lớn, thậm chí cả vạt áo cũng không chạm vào thanh xà, lộ ra một chút bụng trắng nõn và cơ bụng cuồn cuộn.
Cô cúi đầu, nhắm mắt lại, thầm mắng bản thân không có chút tiến bộ nào, đang ở nơi công cộng mà còn nhìn linh tinh.
Thời Thần xoa xoa má, không dám nhìn lung tung nữa, ngoan ngoãn chụp ảnh.
Mỗi lần nhảy của Phương Lạc Tây đều rất nhẹ nhàng, sau khi kết thúc anh lại quay trở lại vị trí ban đầu.
Thời Thần đứng cách anh một khoảng không gần lắm, cô lờ mờ nghe thấy nhân viên hỏi anh có muốn chọn độ cao luôn không.
Anh từ chối, nói cứ tăng dần là được.
Thời Thần nghĩ đến lời giới thiệu của Dương Tuyết Nhi lúc nãy, có lẽ những điều này không thành vấn đề gì với anh, thi đấu như đang chơi vậy, kết quả cũng không ngoài dự đoán.
Cuối cùng anh tranh giành hạng nhất với một đàn em, đàn em kia không đứng vững, đụng rơi thanh xà, nếu Phương Lạc Tây vượt qua được lần này thì không cần phải thi đấu nữa.
Mọi người xung quanh đều nín thở, cho dù không phải là người tham gia thi đấu, nhưng cảm giác căng thẳng vẫn bao trùm lấy họ.
Anh không do dự chạy đà, bật nhảy, độ cao lần này hình như còn cao hơn lúc trước.
Nhưng lần này sau khi kết thúc, anh không trực tiếp xoay người rời đi mà quay đầu lại nhìn thanh xà.
Thanh xà vẫn nằm im trên giá đỡ, anh nhướng mày, thở ra một hơi, rời khỏi tấm đệm.
Môn thi nhảy cao đến đây là kết thúc, Thời Thần không cần phải chụp ảnh cho các môn thi đấu khác nữa, cô có thể quay trở lại khán đài.
Thời Thần tháo máy ảnh xuống khỏi cổ, xoay xoay cổ đang bị cứng, ngón tay xoa bóp phần gáy, cởi mũ ra quạt gió.
Phương Lạc Tây đi phía trước, cách cô khoảng năm bước chân, vừa đi vừa cười nói với bạn bè, đi về hướng khác.
Thời Thần cũng đi theo phía sau anh, nhìn bóng lưng của anh, bước chân thong dong, không giống như vừa thi đấu xong, ngược lại còn rất sung sức.
Cô ngồi ở khán đài phía bên kia, hướng đi khác với anh.
Thời Thần đứng thêm một lúc ở bên cạnh đường chạy, nhìn bóng lưng của anh xa dần, cô mới xoay người leo lên bậc thang, trở về chỗ ngồi của mình.
Thời gian nghỉ trưa của đại hội thể thao không nhiều, hầu hết mọi người sau khi ăn trưa xong đều trực tiếp quay trở lại khán đài.
Ánh nắng chiếu xuống khiến ghế ngồi ấm áp, vừa ngồi xuống đã thấy hơi nóng mông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!