Phương Lạc Tây trông con trai cả ngày cho anh trai, mãi đến khi dỗ được nhóc con ngủ say, anh mới có thời gian thu dọn hành lý.
Kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu, anh đã bị ép xách vali đến nhà anh trai làm cu li, đợi đến khi nhà có người, anh mới thu dọn đồ đạc ra sân bay.
Mấy tiếng đồng hồ trên máy bay, cộng thêm một tiếng đồng hồ đi xe buýt sân bay, cuối cùng anh cũng đến được ga xe lửa Tân Thành.
Cả quãng đường vất vả mệt nhọc khiến anh kiệt quệ, vừa mới đứng sang một bên nhắn tin, đã bị ép xem một màn kịch hay.
Nhìn dáng vẻ, cô gái kia chắc là cùng đến Tân Thành làm một việc giống anh, lòng trắc ẩn trỗi dậy, anh bèn tiến lên giúp đỡ một tay.
"Thời Thần!"
Nghe thấy tên mình, Thời Thần theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy Thôi Cáo Nguyệt, người tự xưng đang đứng hóng gió ở cửa, đã xuống thang cuốn, đang đi về phía bên này.
Nhìn thấy bạn quen, trong lòng cô vui mừng, nhưng nhớ đến tình huống rắc rối của mình, liền vội vàng xoay người giải quyết vấn đề.
Nhưng khi Thời Thần quay đầu lại, xung quanh trống không, chỉ còn lại một mình cô, chàng trai tốt bụng kia cùng với ông chú xe ôm đều đã biến mất.
Trong đại sảnh người đến người đi, chỉ có mỗi anh đứng ra giúp đỡ, dù Thời Thần có thể tự giải quyết, nhưng giống như lúc trời rét cóng được ai đó đưa một ly nước nóng, trong lòng cô dâng lên một dòng nước ấm.
Thôi Cáo Nguyệt đã chạy đến bên cạnh, nhào thẳng vào người Thời Thần, cả người đè lên, Thời Thần loạng choạng lùi về sau mấy bước, đưa tay vỗ vỗ vai cô nàng: "Xuống trước đi, nỗi nhớ nhung hơn 50kg của cậu, tớ chịu không nổi."
Thôi Cáo Nguyệt bất mãn lùi về sau hai bước, giọng điệu có chút tự hào: "Nói bậy, tớ 45kg thôi! Bốn mươi lăm!"
Cô nàng khoác tay Thời Thần, hỏi: "Ra ngoài chưa? Trong nhóm thông báo tập trung rồi kìa."
Trên màn hình khóa hiện lên hai tin nhắn, Thời Thần mở khóa, là Lâm Lạc Lạc vừa nãy gửi đến, lúc nãy cô không nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Cô gật đầu, kéo vali đi ra ngoài.
Đứng giữa không khí thoáng đãng ngoài trời, cơn gió nhẹ nhàng thổi bay những sợi tóc mai, mang theo hơi muối biển len lỏi vào từng lỗ chân lông không được che chắn.
Hít một hơi không khí trong lành, Thời Thần mới thực sự cảm nhận được mình đã đến Tân Thành.
Gió ở Tân Thành lạnh, cho dù là mùa hè nóng bức, nhưng vẫn dễ chịu, không hề buốt giá, khác hẳn với Sùng Phố.
Thời Thần lớn lên ở Lâm Đồng, mãi đến khi học đại học đến Sùng Phố mới được nhìn thấy biển lần đầu tiên, khí hậu Sùng Phố ẩm ướt, gió biển cũng ấm áp và ẩm ướt.
Cổng ra của ga xe lửa Tân Thành có lẽ có rất nhiều, bọn họ đi ra từ cổng phía Nam, ngay trước mặt là một con đường lớn, xe cộ qua lại không ngừng.
Trên vỉa hè trước cổng ga, lác đác có mấy nhóm sinh viên ăn mặc giản dị, trẻ trung, tay xách nách mang vali, không cần đoán cũng biết là sinh viên đến từ các trường khác nhau đến thực tập.
"Ôi trời, lạnh quá." Thôi Cáo Nguyệt run rẩy đứng bên cạnh Thời Thần, khẽ huých khuỷu tay vào người cô, nhỏ giọng nói: "Này, Thời Thần, cậu xem có phải giáo viên khoa chúng ta không?"
Thời Thần kéo mũ lên, ngẩng đầu nhìn sang.
Ba nam hai nữ, xung quanh còn có mấy sinh viên vây quanh, Thời Thần chỉ nhận ra hai người trong số đó là giáo viên.
Liếc mắt nhìn Thôi Cáo Nguyệt đang xoa xoa cánh tay, cô nhịn không được nói: "Cậu mặc thêm áo khoác vào đi, đừng để bị cảm lạnh."
"Không cần đâu, lấy đồ bất tiện lắm, cậu che gió cho tớ là được." Thôi Cáo Nguyệt cười nịnh nọt.
Thời Thần kéo cô nàng ra sau lưng mình, bất đắc dĩ nói: "Vậy cậu đứng đây đi."
Cổng ga dần trở nên đông đúc, những chỗ trống còn sót lại đều là sinh viên tập trung từ sớm, hành khách đi ra ngày càng nhiều, giống như một túi ni lông đựng đầy bông, miệng túi buộc hờ hững, gió lùa vào, vô cùng khó chịu.
"Không phải chứ? Chúng ta đứng đây đợi đến khi nào đủ người à?" Thôi Cáo Nguyệt nhìn tình hình trước mắt, "Tớ có linh cảm lát nữa sẽ có người đến đuổi chúng ta đi vì tội cản trở giao thông."
Thời Thần nhìn mấy sinh viên đi về phía giáo viên, quay đầu nhìn Thôi Cáo Nguyệt, cười khẽ: "Sợ gì, có phải mỗi mình cậu đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!