Chương 6: (Vô Đề)

Lý Thê không dự tiệc du thuyền của Trịnh Toại. Đèn neon lập loè trên mặt biển, Cố Thành Xuyên chờ từ bảy giờ đến chín giờ vẫn không thấy mặt Lý Thê, cũng không có lấy một cuộc điện thoại.

Trịnh Toại xách một chai rượu, hỏi Cố Thành Xuyên: "Vẫn đợi ạ?"

Cố Thành Xuyên tức đến mức buồn cười, hắn rời du thuyền, lái xe đi tìm Lý Thê.

Nhà Lý Thê sáng đèn, hắn gõ cửa. Sau khi mở cửa, Lý Thê đứng giữa lối vào vô cảm nhìn Cố Thành Xuyên.

Cậu mới tắm xong, mặc áo ngủ màu đen, đi chân trần đứng ở cửa không cho Cố Thành Xuyên vào nhà.

Cố Thành Xuyên nhìn cậu: "Hôm nay tăng ca chưa?"

"Không tăng ca."

"Thế tại sao không đi."

"Không tại sao cả, không muốn đi."

Tóc Lý Thê hãy đang ướt, giọt nước ở đuôi tóc nhỏ lên da cậu trượt vào trong áo. Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ cãi nhau với Cố Thành Xuyên, khẽ hếch cằm, mặt mày lạnh tanh hơi có vẻ kiêu căng cáu giận.

Lý Thê đẹp, hồi đi học đã có rất nhiều người cả trai lẫn gái theo đuổi. Cậu đối nhân xử thế khách sáo, từ nhỏ đến lớn đều thuận buồm xuôi gió nên bất giác có chút thanh cao. Trong cuộc sống, nhất là trước mặt người của mình, cậu tuyệt đối không để bản thân chịu bất cứ ấm ức nào.

Cố Thành Xuyên yêu say đắm điểm này ở cậu, nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, cười nói: "Anh có ý tốt rủ em đi chơi, em lại cho anh leo cây."

Lý Thê chắc mẩm Cố Thành Xuyên rất giận nên không hiểu vì sao hắn lại cười, vô cùng cảnh giác nhìn hắn: "Có phải ý tốt hay không tự anh biết rõ."

Đương nhiên Cố Thành Xuyên không có ý tốt, hắn đang phân cao thấp với người ta.

"Em có thể làm bạn với Chương Tòng Trí, với Trịnh Toại lại không được? Làm người đừng tiêu chuẩn kép như thế." Cố Thành Xuyên nói.

Lý Thê chẳng sập bẫy hắn: "Em rảnh lắm hay sao mà suốt ngày làm bạn với người này người nọ."

Cố Thành Xuyên không nhịn được bật cười, bước lại gần Lý Thê toan đi vào. Lý Thê không cho hắn vào, hai người chen chúc ở cửa.

Nhà đối diện mở cửa, một bé trai khoảng hơn mười tuổi thò đầu ra tò mò nhìn Lý Thê và Cố Thành Xuyên.

Lý Thê ngại nên thả lỏng tay. Cố Thành Xuyên giữ eo cậu, bước một chân vào trong nhà.

Cửa đóng kêu đánh "cạch", Cố Thành Xuyên đẩy Lý Thê lên tủ thấp cạnh cửa, tiện tay sờ cái cổ ướt nước của cậu.

Hiện tại hắn không định chất vấn Lý Thê, nhưng Lý Thê nhất quyết bắt hắn nói rõ.

"Em xem Chương Tòng Trí và Trịnh Toại như nhau, có làm bạn được hay không cũng không phải chuyện của một mình em." Lý Thê tỏ ý: "Còn anh, anh đang so bì với Chương Tòng Trí, hay là so bì với Từ Bùi."

Cố Thành Xuyên cau mày, không ngờ Lý Thê lại nhận ra.

"Anh với Từ Bùi là bạn thuở nhỏ cơ mà." Lý Thê nói: "Lẽ nào không nên là bạn rất thân sao?"

Cố Thành Xuyên vịn eo Lý Thê, vẻ mặt lạnh nhạt: "Bọn anh là bạn thuở nhỏ, tất nhiên cũng là bạn rất thân, chẳng qua từ bé đã sống trong cùng con phố, người lớn thích so sánh bọn anh với nhau. Anh ghét bị người khác đem ra so sánh."

Lý Thê có chút hiếu kỳ, trong mắt cậu Cố Thành Xuyên luôn là người được ông trời ưu ái, theo quan niệm của Lý Thê, người như thế từ bé đến lớn đều rất ưu tú.

"Hai bọn anh, ai giỏi hơn ai?"

Nếu Cố Thành Xuyên có thể đè bẹp Từ Bùi thì hắn còn để bụng làm gì.

"Không nhớ nữa." Cố Thành Xuyên đáp: "Qua bao lâu rồi, ai mà nhớ."

Máu đố kỵ của đàn ông không bao giờ nhẹ nhàng như lời nói ngoài miệng, nhưng lúc này Lý Thê vẫn chưa được trải nghiệm sâu sắc.Từ Bùi và Chương Tòng Trí gặp nhau tại biệt thự của Hàng Nghênh Nhất, Hàng Nghênh Nhất thì trốn tiệt trên tầng vẽ tranh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!