Sau Tết Lý Thê bắt đầu tìm việc. Hành trình tìm việc của cậu không suôn sẻ, phỏng vấn vài công ty nhưng luôn vì đủ vấn đề mà không thể đi đến thỏa thuận.
Lý Thê buồn bực nên vần vò Hỉ Hỉ không mở nổi mắt. Từ Bùi lấy nước cho cậu rồi hỏi: "Em có nghiêm túc tìm việc không?"
"Sao em lại không nghiêm túc?" Lý Thê nói.
"Em muốn tìm việc thế nào."
Lý Thê ngắt ngứ, vấn đề nằm ở đây, cậu không biết mình muốn tìm công việc thế nào.
Làm tiếp nghề này thì cậu không còn háo hức hay cảm giác thành tựu, nhưng đổi nghề khác lại tiếc bằng cấp và kinh nghiệm làm việc trước đây.
Từ Bùi nựng cằm cậu: "Không thì cứ nghĩ mình muốn làm gì trước đã? Nghĩ kĩ hẵng đi làm cũng không muộn."
Lý Thê bắt đầu nghiêm túc cân nhắc lời Từ Bùi, mặc dù thất nghiệp ở nhà nhưng vẫn duy trì quy luật ăn cơm đi bộ đọc sách.
Một ngày nọ Từ Bùi về nhà, Lý Thê rót nước cho anh, Từ Bùi nhận nước xong còn đáp lễ một tấm thẻ đen.
Lý Thê nhìn anh: "Ý gì đây?"
Từ Bùi cầm cốc nước đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy nguyên liệu: "Khen thưởng em bưng trà rót nước cho anh."
Lý Thê bĩu môi, tựa quầy bar nhìn anh nấu cơm: "Này cậu chủ, bưng trà rót nước đã cho em thẻ, không cần em làm gì khác sao?"
Từ Bùi nhìn cậu: "Em còn biết làm gì? Lên giường cũng toàn anh hầu hạ em là nhiều."
Lý Thê nhe nanh múa vuốt bổ nhào vào, Từ Bùi cười đỡ cậu: "Cẩn thận."
Lý Thê lẳng lặng nhìn anh.
Từ Bùi nói: "Không phải em luôn ngưỡng mộ anh có thể làm việc mình muốn làm sao, bây giờ em cũng có thể."
Lý Thê tì trán lên vai Từ Bùi, cất tiếng lí nhí: "Từ Bùi, cảm ơn anh."
Có Từ Bùi bảo kê, Lý Thê làm việc cũng mạnh dạn hơn. Cậu tham gia một số hoạt động, dần dà manh nha suy nghĩ tự mình lập nghiệp.
Lý Thê nghĩ là làm, sau khi xác định mình muốn làm gì thì bắt tay lập ra một loạt các khoá học cần thiết.
Nhan Ngôn nhìn mà nhức mắt: "Từ ngày tốt nghiệp đại học, tao thề là tao không bao giờ học nữa."
Nhan Ngôn đã nhận việc tại một công ty truyền thông mới, sếp là Minh Gia Ngọc. Minh Gia Ngọc rất coi trọng Nhan Ngôn, cho rằng cậu có tiềm năng trở thành quản lý hàng đầu.
"Thật ra là muốn nhờ tao bứng Cù Quang về thôi."
Gần đây Cù Quang đang trên đà nổi tiếng, bước tiếp theo là chuyển hình thức từ tập trung hút fan sang tập trung diễn xuất.
"Cù Quang nói sao?" Lý Thê hỏi.
"Bên cậu ta phải suy nghĩ." Nhan Ngôn đáp: "Lần này giám đốc Tiểu Minh tính sai thật rồi, giờ Cù Quang có còn mù quáng vì tình nữa đâu."
Lý Thê nói: "Tao chỉ muốn biết nếu mày và Cù Quang thuộc cùng một công ty, mày lại làm quản lý cho cậu ta, hai bọn mày có còn tiếp tục được không."
Nhan Ngôn im lặng rất lâu.
Một buổi chiều nào đó Lý Thê đi đón Từ Bùi tan làm, ngang qua tiệm hoa bèn mua một bó hồng trắng.
Từ Bùi vẫn chưa xong việc, nhưng Lý Thê lại bắt gặp Minh Gia Ngọc ở trường. Cậu ta nói mình đang học bổ túc tại đây, bù đắp tiếc nuối khi xưa thi đại học không tốt.
Lý Thê hỏi han Minh Gia Ngọc vài câu, cậu ta thấy Lý Thê ôm hoa thì có chút hụt hẫng: "Em tưởng anh chia tay rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!