Hơn 4 giờ sáng Nhan Ngôn gọi điện cho Lý Thê, hỏi cậu có thời gian đi đón mình không.
Lý Thê bò dậy, ra ga đón hai bố con Nhan Ngôn. Sức khỏe của bác trai không tốt chút nào, chỉ riêng phiếu kiểm tra cũng cả một xấp dày, lần này Nhan Ngôn đăng ký khám tổng quát cho bố, tình trạng không mấy lạc quan.
Sau khi đưa bố về nhà, Nhan Ngôn đi với Lý Thê. Sáng sớm vẫn còn mờ mịt, sương mù rất dày, bóng đèn chiếu sáng con đường lác đác người qua lại.
Nhan Ngôn châm thuốc lá: "Đi, tao khao mày."
"Cái giờ này, mày định khao tao ăn sáng à." Lý Thê nói.
"Ăn sáng cũng là ăn."
Các cửa hiệu trên đường đều chưa mở cửa, hai người tìm đại một quầy đồ ăn sáng, xửng bánh bao đầu tiên vẫn đang hấp, trong tiệm bận luôn chân luôn tay. Lý Thê và Nhan Ngôn ngồi ở cửa, gần bếp nên không lạnh.
Hoành thánh, quẩy và sữa đậu được mang lên, bánh bao súp bốc hơi nóng, trắng trẻo ú nần.
Súp hoành thánh nóng hôi hổi, Lý Thê ăn từ tốn. Nhan Ngôn đang đói, chấm quẩy vào sữa đậu ăn vèo vèo.
Lý Thê hỏi thăm sức khỏe bố Nhan Ngôn, cậu ta thở dài áp lực.
"Tao tính ra Tết không đi vội, tạm thời ở nhà đã." Nhan Ngôn kể: "Nhưng bố tao lại giục tao tìm việc, suốt ngày lo chuyện này chuyện kia, làm tao cũng suy nghĩ."
"Mày nói xem ở tuổi bọn mình, công việc không suôn sẻ biết phải làm sao." Nhan Ngôn than thở: "Thay đổi định hướng nghề nghiệp thì muộn quá, cứ cố thì lại cảm thấy thật sự không thể tiếp tục."
Cậu ta lắc đầu, thở dài thườn thượt.
Lý Thê không nói gì, điện thoại để trên bàn có thông báo, ứng dụng ngân hàng nhắc nhở trả tiền vay mua nhà.
Cậu cầm lên xem mà thầm chửi thề.
Nhan Ngôn nhìn cậu: "Sao, hối hận vì đã nghỉ việc? Ít nhất tao chỉ cần lo thân tao, mày còn căn nhà nữa kìa."
"Không đến mức hối hận, sướng được một lúc tao vẫn rất vui." Lý Thê cúi đầu bấm điện thoại: "Nhưng mà hơi thâm hụt ngân sách."
"Không đến nỗi chứ." Nhan Ngôn nói: "Mày còn tiền tiết kiệm cơ mà?"
Lý Thê bỏ điện thoại xuống: "Trước khi về nhà tao tặng Từ Bùi một món quà, tốn quá nửa tiền tiết kiệm. Đợt này ở nhà sắm sửa đồ đạc, mua bảo hiểm cho bố mẹ tao. Cộng cả tiền vay mua nhà thì tiền chỉ chảy đi thôi."
Nhan Ngôn tặc lưỡi: "Không ổn, đòi quà Từ Bùi đi."
Lý Thê cạn lời: "Liêm sỉ mày ơi."
Nhan Ngôn phì cười, châm tiếp một điếu thuốc lá: "Nghe nói Từ Bùi tới đây."
Nụ cười của Lý Thê dần tắt, cậu thổi súp hoành thánh trên thìa: "Ừ, anh ấy tới đây rồi. Anh ấy vừa tới là không còn vấn đề gì, mọi việc phát triển theo hướng anh ấy muốn. Mày thấy anh ấy siêu chưa."
Câu này không đúng lắm, Nhan Ngôn ngẫm nghĩ: "Anh ta gây áp lực cho mày à?"
Lý Thê lắc đầu, không muốn nói nhiều.
Hơn 6 giờ, tuy trời chưa sáng nhưng người đến ăn đã rất đông. Nhan Ngôn thanh toán rồi về nhà, Lý Thê gọi cậu ta lại xin thuốc lá.
Cậu ngậm điếu thuốc, hơi cúi xuống cho Nhan Ngôn châm lửa giúp, khói thuốc lá chậm rãi bay lên, sượt qua lông mi Lý Thê tan biến trong không khí.
Qua ngã tư là con đường nhỏ cạnh nhà, đèn tín hiệu giao thông đang màu đỏ, người và xe thưa thớt.
Lý Thê đứng ở vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, bọc cả hai tay trong áo vì ghét bị cóng, dùng miệng ngậm thuốc lá.
Một người mang hơi lạnh bước tới bên cạnh cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!