Lý Thê về nhà, trong nhà trống trải, Hỉ Hỉ nằm nhoài trên nóc tủ lẳng lặng nhìn Lý Thê. Cậu đi qua xoa đầu nó, sau đó cởi áo khoác về phòng ngủ.
Cậu không bật đèn, lên giường đắp chăn che kín đầu, cuộn tròn người ngủ thiếp đi trong mùi hương của Từ Bùi.
Lúc tỉnh giấc là hơn 11 giờ, Lý Thê cảm thấy mình đã mơ rất nhiều nhưng ngủ dậy lại quên hết, cổ họng ngứa rát, đầu đau như búa bổ.
Phòng ngủ bật đèn đầu giường không sáng lắm, Từ Bùi mang nước ấm và thuốc vào: "Em sốt rồi."
Không biết anh về từ bao giờ, mặc quần áo ở nhà, không còn khuynh hướng chống đối xã hội như ở quán bar.
Lý Thê ngồi dậy, nhận nước ấm và thuốc Từ Bùi đưa. Anh vén tóc sờ trán cậu: "Muốn ăn gì không."
Cậu lắc đầu, uống thuốc rồi uống hết cốc nước ấm, tay chân nặng nề không có sức. Từ Bùi bảo cậu nằm xuống ngủ tiếp.
Lý Thê đau đầu không ngủ được.
Từ Bùi đi ra lại quay vào, kê ghế ngồi cạnh giường xem máy tính bảng. Lý Thê mở mắt nhìn anh, nhìn lâu mắt bắt đầu mỏi, chớp chớp vài lần vẫn cảm thấy khô.
Từ Bùi bỏ máy tính bảng xuống rồi sáp lại xoa má Lý Thê, lòng bàn tay anh có vết chai mỏng, lướt trên da hơi nhột.
"Tôi đã mơ một giấc mơ." Từ Bùi cất tiếng: "Trong mơ em nói tôi không tốt với em."
"Anh tốt mà." Lý Thê khẽ giọng: "Vấn đề là ở em."
Cậu nằm nghiêng, gối đầu lên một tay: "Từ Bùi, anh có thất vọng về em chút nào không?"
Từ Bùi nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu: "Đấy chỉ là suy nghĩ, em không nói ra thì không tính."
"Nhưng anh biết." Lý Thê đáp: "Đâu khác gì đã nói ra."
"Dù nói ra rồi cũng có thể giả vờ không rõ."
Vợ chồng gần mặt cách lòng, cha con không thích nhau, người yêu nhau cân nhắc lợi và hại, tất cả mối quan hệ thân mật đều có điều khó coi.
Lý Thê không nói nữa, lấy tay dụi mắt.
Từ Bùi kéo tay cậu nhét vào trong chăn: "Trước khi hẹn hò Hàng Nghênh Nhất đã lo em không chịu nổi tôi, cậu ta nói tôi suy xét quá nhiều, hiểu quá rõ người khác, người như vậy quá đáng sợ, không thích hợp yêu đương."
"Lý Thê, em cảm thấy tôi đáng sợ không?"
"Chắc cũng hơi hơi." Lý Thê đáp: "Trước đây Nhan Ngôn từng bảo em, người yêu với nhau đừng chơi trò huỵch toẹt, huỵch toẹt quá không hay."
Từ Bùi bật cười: "Tôi thấy trong chuyện tình cảm, cậu ta chín chắn hơn em rất nhiều."
"Nhưng Từ Bùi, tình cảm mà anh muốn chắc chắn không phải như thế này, có đúng không?" Lý Thê nhìn anh: "Yêu chính là yêu, không phải tình yêu cân đo đong đếm, không phải tình yêu giả câm giả điếc, không phải tình yêu sau khi có được mọi thứ thì dùng để dệt hoa trên gấm. Tình yêu thương hay nhịn nhục, tình yêu thương không bao giờ suy tàn."
Từ Bùi lặng người: "Tôi không đòi hỏi nhất định phải thế, tôi không theo đuổi tình yêu cao cả hoàn hảo, thứ tôi muốn là một người cụ thể. Mà chỉ cần là người thì không có ai hoàn hảo."
Lý Thê lắc đầu: "Em không hiểu, như thế có phải tạm bợ không." [1]
Từ Bùi sững người, không ngờ lại không trả lời được.
Lý Thê thở dài thườn thượt: "Tình yêu của em hời hợt, tình yêu của anh sâu sắc, vậy phải làm sao?"
Cậu hỏi anh, giống như anh có thể giải quyết mọi việc trên đời: "Chúng mình còn có thể ở bên nhau không?"
Từ Bùi không đưa ra được đáp án, anh lựa chọn im lặng, chìm sâu vào suy tư.
Vậy là Lý Thê biết đáp án cho câu hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!