Chương 45: (Vô Đề)

Hơn 10 giờ tối, hàng quán trên con phố này vẫn đang nhộn nhịp, cửa mở tràn ra tiếng người huyên náo rồi nhanh chóng biến mất. Đèn đường sáng trưng in bóng cây loang lổ, lề đường dưới cột đèn rất sạch, là dấu vết của quầy hàng ăn vặt.

Ban đêm đèn sáng, đường phố tấp nập xe cộ, lúc này nếu kéo ống kính ra xa, Lý Thê sẽ giống như tất cả những người đi trên đường, không có gì khác biệt.

Từ Bùi nhìn thấy Lý Thê ngồi một mình trên băng ghế đối diện ngã tư, cậu cúi đầu châm thuốc lá, vội vã hút vài hơi.

Thời tiết quá lạnh, Lý Thê bị sặc ho khù khụ, điếu thuốc cháy hết tự bao giờ làm bỏng tay cậu.

Từ Bùi chậm rãi đi đến trước mặt Lý Thê, bóng anh đổ dài trên mặt đất, Lý Thê ngẩng đầu chạm mắt anh.

Anh mặc áo măng tô cắt may tinh tế, hai tay xỏ túi áo, đôi mắt sâu thẳm chú mục vào Lý Thê.

Lý Thê không kìm được nghĩ anh thật sự hợp với mùa đông, trong đêm giá lạnh cằn cỗi này, anh xuất hiện vừa đúng lúc.

"Sao không về nhà." Từ Bùi hỏi: "Tôi gọi điện cho em em cũng không nghe máy."

Lý Thê lôi điện thoại ra mới biết đã hết pin sập nguồn.

"Điện thoại không gọi được, sao anh tìm thấy em."

"Tâm linh tương thông chăng." Từ Bùi trả lời lấy lệ.

Anh đưa Lý Thê về nhà, cởi áo khoác dính mùi lẩu và thuốc lá trên người cậu. Hai tay Lý Thê nắm gấu áo len lột ra, hai chân giẫm quần tuột xuống, cơ thể gầy gò ngồi lẻ loi trong bồn tắm.

Đèn nhà tắm hơi chói, Lý Thê ủ rũ thất thần.

Từ Bùi chỉnh nhiệt độ nước. Anh ngồi bên bồn tắm, tay áo xắn cao, lông mi nhìn từ góc nghiêng vừa dài vừa dày.

Lý Thê đau khổ: "Từ Bùi, có phải anh luôn cảm thấy tình yêu của em hời hợt không."

Từ Bùi lẳng lặng nhìn Lý Thê, sự im lặng này là một dạng ngầm thừa nhận.

Tay chân Lý Thê hơi tê, nỗi chán ghét bản thân được đẩy lên cùng cực trong giây phút nhìn thấy Từ Bùi, đáng buồn hơn là cậu không cách nào phản bác suy nghĩ của anh.

Từ Bùi đã nói chính xác mọi chuyện, cậu từng có ý nghĩ bỏ Từ Bùi, tình yêu của cậu hời hợt xốc nổi.

Anh hiểu rõ trong lòng nhưng lại coi như không thấy, chỉ nghĩ thôi đã khiến Lý Thê xấu hổ và buồn bã phát khóc.

"Vậy..." Lý Thê hít sâu, nghẹn ngào hỏi: "Anh muốn chia tay không?"

Cậu thật sự cảm thấy mình hít thở khó khăn khi thốt ra hai chữ ấy.

Từ Bùi nhìn chằm chằm Lý Thê, sắc mặt nặng nề: "Chia tay là kết quả em đưa ra?"

Lý Thê vùi mặt trong cánh tay.

Từ Bùi túm tóc Lý Thê bắt cậu ngẩng lên, vòi sen xoay về phía cậu, nước ấm hơi nóng xối cho cậu không mở nổi mắt, cậu vùng vẫy, quỳ một chân trong bồn tắm.

"Không phải em luôn nói tình cảm cần thận trọng sao? Thế này là thận trọng mà em nói?"

Hình như Từ Bùi đang cười khẩy: "Ở bên Cố Thành Xuyên còn có thể kéo dài hơn hai năm, đến tôi thì chưa gì đã muốn đá?"

3

Nỗi phẫn uất bất bình anh kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng lộ ra chút ít.

Lý Thê không biết nên làm sao, mặt cậu ướt đẫm, mắt đỏ hoe, đuôi tóc nhỏ nước.

Bộ dạng ấy không khác nào đang khóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!