Chương 41: (Vô Đề)

Lý Thê là con một trong nhà, mẹ tên Ứng Lan, làm giáo viên tiểu học, bố tên Lý Khang Bình, làm giáo viên cấp ba.

Nhà họ là gia đình hai công nhân viên chức truyền thống, cách thức chung sống truyền thống, mẹ mạnh mẽ bố hiền lành, hai vợ chồng yêu cầu nghiêm khắc với Lý Thê nhưng cũng vô cùng yêu thương cậu.

Lý Thê được nuôi nấng trong gia đình như thế, mục tiêu hai mươi năm đầu đời luôn là thi đỗ đại học tốt, tìm công việc tử tế lương cao. Tất nhiên cậu đã hoàn thành xuất sắc kỳ vọng của bố mẹ.

Sau khi tốt nghiệp, Ứng Lan luôn muốn cậu ở lại Đông Thành, hai vợ chồng góp tiền với Lý Thê trả cọc mua nhà.

Lý Thê làm xong chuyện lớn mua nhà, trong mắt bố mẹ là coi như đã đứng một chân ở Đông Thành. Việc duy nhất cậu chưa hoàn thành là cho đến nay vẫn cô đơn lẻ bóng, không có bạn gái.

Ứng Lan hạ quyết tâm tìm bạn gái cho Lý Thê trong những ngày con trai ở nhà.Sáng Lý Thê dậy sớm đi chợ mua xương sườn, củ mài và ngô, về nhà rửa rửa thái thái ninh canh sườn.

Lý Khang Bình đẩy Ứng Lan ra ban công đi một vòng, sau đó quay vào bếp xem Lý Thê nấu ăn.

Ninh xương một tiếng Lý Thê múc nửa bát nhỏ ăn thử, cậu tự thấy ngon, bảo cả bố mẹ nếm cùng.

Kỹ năng bếp núc của Lý Thê ra sao bố mẹ biết rõ, mấy khi được ăn canh sườn ngon như vậy, Lý Khang Bình khen: "Giỏi giỏi, tay nghề có tiến bộ, cơm tối nhà mình cho con phụ trách luôn."

Lý Thê "hứ": "Con học mỗi món này."

Ứng Lan cười: "Biết một món tủ là đủ rồi."

Lý Khang Bình lắc đầu, nói với Ứng Lan: "Em chiều nó quá, làm nó vừa lười vừa tham ăn, lại còn nóng tính, sau này tìm bạn gái thì phải làm sao, lẽ nào còn bắt con gái người ta nhường nó à?"

Lý Thê giả vờ không nghe thấy, cầm muôi khuấy canh trong nồi.

Canh sườn cậu học của Từ Bùi, cậu thích món nước, mỗi lần Từ Bùi nấu đều không chê bao giờ.

Ứng Lan hỏi dò Lý Thê: "Có gặp cô gái nào con thích không."

Lý Thê lắc đầu: "Con bận đi làm suốt ngày, lòng dạ đâu mà lo việc này ạ."

"Không được nói thế." Ứng Lan nói: "Tìm một cô bạn gái chung chí hướng, hai đứa cùng nhau phấn đấu. Nếu không một mình con ở Đông Thành, khát không lo đói không lo, thể nào chẳng có lúc cô đơn."

"Con có bạn, cô đơn thì rủ bạn đi nhậu." Lý Thê đáp.

"Sau này bạn con đều bận đi với người yêu, ai còn rảnh để ý con."

Lý Thê im lặng.

Ứng Lan thở dài: "Thanh niên bọn con, mẹ thật sự không hiểu, chẳng đứa nào chịu tìm người yêu. Hồi mẹ còn trẻ, mọi người đều thích hẹn hò, bạn trai bạn gái đi chơi khắp nơi, không biết vui đến mức nào."

Hẹn hò thú vị thật, điều này Lý Thê công nhận.

Thấy Lý Thê im ỉm, Ứng Lan giục cậu: "Tuổi con không còn bé nữa con biết không, sang năm là 27, chớp mắt đã 30 rồi, con không phải củ cải tươi non trong mắt người ta nữa đâu, sao không để tâm chút nào vậy."

"Mẹ, mẹ kệ đi." Lý Thê nói: "Mẹ nhìn con này, trạng thái của con không tốt sao? Mấy hôm trước đi ăn với Lý Du, con giống sinh viên đại học hơn nó nhiều."

Ứng Lan sắp tức chết: "Dưa chuột già quét màu xanh, con cứ giả vờ non đi."

Lý Thê tắt bếp, hí hửng múc canh ra tô, nếu cậu là dưa chuột già thì Từ Bùi là cái gì.

Hai vợ chồng đều rất giữ mặt mũi cho Lý Thê mà gắp ăn nhiệt tình, đang ăn dở thì có chuyển phát nhanh đến nhà.

Lý Thê mở cửa, mang vào một thùng đồ to. Cậu lấy kéo mở ra, bên trong có đủ loại thuốc bổ, nào là hải sâm tổ yến đạm whey, đông trùng hạ thảo sâm Mỹ.

Lý Khang Bình hỏi: "Con mua à?"

Chắc là Từ Bùi mua, Lý Thê đáp tỉnh bơ: "Chút đồ dinh dưỡng cho bố mẹ tẩm bổ ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!