Mạnh Loan đến chào hỏi xong đi ngay, tính ra đã năm sáu năm Lý Thê không gặp anh ta. Ngày xưa đi học còn có thể nghe tin về Mạnh Loan từ nhiều nguồn, về sau đi làm thì cái tên này đã hoàn toàn mờ nhạt trong cuộc đời cậu, không còn ai nhắc đến.
Sự xuất hiện của anh ta làm Lý Thê hơi bồn chồn, nhưng cậu tạm dằn những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng để nhìn Từ Bùi.
"Mạnh Loan là đàn anh hồi em học đại học." Lý Thê từ tốn nói: "Sau này anh ta ra nước ngoài, rất nhiều năm rồi bọn em không gặp nhau."
Từ Bùi đủng đỉnh nhìn cậu: "Chỉ là đàn anh?"
Còn là bạn trai cũ kiêm mối tình đầu, nhưng nếu nói ra thì Lý Thê nghĩ bữa cơm này coi như bỏ.
"Anh ta..." Lý Thê đắn đo nên giới thiệu thân phận bạn trai cũ như thế nào mà không mang cảm xúc cá nhân.
"Đừng nghĩ nữa." Từ Bùi chống má, giọng lạnh nhạt: "Chột dạ quá."
Cậu sắp cúi gằm đầu xuống đất luôn rồi, thức ăn được dọn ra bàn, Từ Bùi cầm đũa thong thả dùng bữa. Lý Thê suy tư giây lát rồi cũng cầm đũa lên ăn, biết đâu đây là bữa cuối cùng ở nhà hàng này thì sao, phải quý trọng.
Ăn xong, Từ Bùi lấy giấy ăn: "Rất ngon."
Cả bữa ăn hôm nay Lý Thê đều nhìn chằm chằm Từ Bùi, thấy anh đặt đũa xuống cũng vội vàng đặt xuống theo.
Cậu biết Từ Bùi giận, cũng chuẩn bị tâm lý bị anh bắt bẻ.
Nhưng thái độ của Từ Bùi lại khiến Lý Thê khó hiểu, anh không nói không rằng, cũng không bới móc cậu, im lặng như đang suy nghĩ điều gì. Cậu không thể suy đoán được nhiều hơn, những người thông minh đều như vậy, nếu Từ Bùi không muốn thì Lý Thê không thể nhìn ra.
Về đến nhà thấy mèo ngồi xổm giữa cửa, Từ Bùi cúi xuống bế mèo lên, Lý Thê vào bếp ân cần rót nước cho Từ Bùi.
Cốc thủy tinh đặt vào tay Từ Bùi, anh ngẩng đầu, Lý Thê nhoẻn miệng cười ngoan ngoãn.
Từ Bùi đưa tay nựng cằm cậu như nựng mèo.
Lý Thê ngồi xuống bên cạnh anh: "Đừng giận mà, em không ngờ lại gặp Mạnh Loan, sau này không đi nhà hàng đó nữa được không?"
Chỉ không đi một nhà hàng thôi sao, nhìn thái độ của Lý Thê là biết, kỷ niệm với người tên Mạnh Loan đó rõ ràng không chỉ ở một nhà hàng.
"Không liên quan đến nhà hàng." Từ Bùi chậm rãi nói: "Em giận cá chém thớt."
Lý Thê sửng sốt nhìn Từ Bùi, dựa sát vào anh: "Anh hết giận rồi?"
Từ Bùi mân mê cằm cậu, bất chợt lên tiếng: "Chuyện sống chung suy nghĩ đến đâu rồi?"
Lý Thê hiểu ngay: "Nghĩ xong rồi, đồng ý, em đồng ý."
Lý Thê có niềm tin với Từ Bùi, anh thông minh là thế, bất cứ việc gì vào tay anh đều giải quyết dễ dàng.
Cuối cùng Từ Bùi cũng cười, ôm Lý Thê hôn trán cậu.
Từ Bùi đi tắm, Lý Thê thư thái rửa hoa quả, bế Hỉ Hỉ ra ngồi ghế nghỉ ngoài ban công. Trời vào khuya, nhìn từ ban công có thể thấy muôn màu muôn vẻ, cảnh đêm rộn rã phồn hoa.
Lý Thê cắn một miếng dâu tây rồi lắc trước mặt Hỉ Hỉ: "Hỉ Hỉ, Hỉ Hỉ muốn ăn không."
Hỉ Hỉ quay mặt đi, xem ra không thích dâu tây. Lý Thê ăn nốt nửa quả dâu tây còn lại, điện thoại reo hiển thị cuộc gọi của Nhan Ngôn.
Nhan Ngôn định nghỉ việc mà Cù Quang không đồng ý, công ty đành cho Nhan Ngôn nghỉ phép, nói chỉ cần cậu ta muốn quay lại làm việc thì có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Lúc mới ra mắt Cù Quang vẫn chưa thành niên, được Nhan Ngôn dẫn dắt từ khi đó. Thời kỳ nổi loạn non nớt của Cù Quang đều có Nhan Ngôn bên cạnh, hắn cảm thấy Nhan Ngôn quan tâm công việc hơn quan tâm mình, giận dỗi Nhan Ngôn mà làm không ít chuyện khốn nạn.
Hầu như Nhan Ngôn đều mềm lòng là vì thế: "Hồi đấy tao cũng trẻ, xúc động nhất thời là nói rất khó nghe. Nếu không phải vì tao, chắc bây giờ Cù Quang đã nổi tiếng hơn rồi."
"Cho nên tao quyết định dừng lại, không lỡ làng cậu ta nữa." Nhan Ngôn nói: "Có những con đường chỉ có thể đi một mình, tao kéo Cù Quang hay Cù Quang kéo tao đều không đi được, thân ai người nấy lo thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!