Tảng sáng có sương mù, cửa sổ hé một khe nhỏ, không khí mát rượi lùa vào phòng mang mùi ẩm ướt.
Lý Thê mặc đồ ngủ của Từ Bùi, ngồi trên ghế nghỉ bằng gỗ ngoài ban công. Khung xương của cậu không to, áo ngủ rộng rãi của Từ Bùi khiến người cậu trở nên gầy gò mảnh khảnh.
Cậu để chân trần giẫm lên thảm, mèo đen nằm nhoài cạnh chân, nhìn lom lom một hướng chờ hành động, cái đuôi xù phe phẩy trên chân cậu.
Lý Thê chống má ngắm mèo, mặt mày biếng nhác, lúc không cười có vẻ lạnh nhạt xa cách.
Lần đầu Từ Bùi gặp Lý Thê, Lý Thê là một người đẹp lạnh lùng như vậy. Khi nhìn thấy người yêu, sự lạnh nhạt trong mắt cậu giống như băng tan, trở thành dòng suối thắm thiết.
Lúc ấy Từ Bùi đã nghĩ, thái độ của người này với bạn trai khác hẳn với người ngoài.
Nhưng hiện giờ anh đã là bạn trai cậu, cậu mặc áo của anh, dấu hôn trên người mới chồng lên cũ, lười biếng nũng nịu ngồi trước mắt mình, lúc này anh lại cảm thấy sự đối xử khác biệt ấy rõ ràng rất tốt.
Mèo đen nhảy tót vào lòng Lý Thê, hai chân trước víu áo trước ngực cậu, nhoài mình trên vai cậu.
Lý Thê cười tươi tắn, dụi cái đầu xù của Hỉ Hỉ: "Hỉ Hỉ ngoan quá, anh thích Hỉ Hỉ nhất."
Mèo nằm trên vai Lý Thê, trợn đôi mắt tròn xoe nhìn Từ Bùi sau lưng cậu.
Lý Thê đứng lên, bế mèo như bế em bé. Cậu đi đến trước mặt Từ Bùi, thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm thì hỏi: "Sao thế anh?"
Từ Bùi gãi cằm cậu, ghé lại gần hôn cậu.
Đang là sáng sớm nhưng nụ hôn của Từ Bùi chẳng mảy may dịu dàng bình tĩnh, anh bóp cằm Lý Thê, tấn công không chút kiêng nể.
Hỉ Hỉ nhảy xuống đất, Từ Bùi ôm Lý Thê cười nói: "Thê Thê ngoan quá, làm tôi cứng luôn rồi."
Lý Thê xấu hổ đỏ bừng mặt: "Anh nói gì đấy."
Từ Bùi bật cười, hôn cái chóc lên môi cậu: "Cân nhắc dọn sang ở với tôi không?"
Lý Thê ngây ngẩn: "Dọn sang đây á?"
Từ Bùi gật đầu: "Mèo ở chỗ tôi, phòng chỗ tôi cũng rộng hơn nhà em, gần công ty em hơn, em đi làm cũng tiện."
Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve Lý Thê.
Lý Thê vô cùng tốt, chỗ nào trên người cũng hợp ý Từ Bùi, anh nóng lòng muốn đặt Lý Thê trong tầm với của mình.
Lý Thê giữ tay Từ Bùi cách lớp vải áo: "Xa thơm gần thối, gần quá sẽ xảy ra mâu thuẫn."
Từ Bùi không bất ngờ với câu trả lời của Lý Thê, cậu hẹn hò với Cố Thành Xuyên hai năm đều không sống chung, hiển nhiên là có băn khoăn trong khía cạnh này.
"Mâu thuẫn đâu đâu cũng có, không liên quan đến khoảng cách." Từ Bùi nói: "Có vấn đề thì giải quyết vấn đề là được."
Ví dụ như hiện tại, anh đang giải quyết bất cứ vấn đề nào cản bước anh đạt được mục đích.
Lý Thê: "Em phải suy nghĩ."
"Được." Từ Bùi đồng ý nhanh gọn: "Nhưng vì em có tiền án thích xoắn xuýt, mong em có thể trả lời tôi trong vòng một tuần."
Lý Thê hầm hừ: "Đấy không phải xoắn xuýt, đấy là cẩn thận."
Từ Bùi lại hôn cậu, kêu cậu vào ăn sáng.Khi vấn đề có cần sống chung không đang chờ quyết định, một buổi trưa nọ Lý Thê gặp Cố Thành Xuyên.
Quán cà phê phát bản nhạc piano êm dịu, điều hòa phả hơi lạnh, yên tĩnh khiến người ta buồn ngủ.
Cố Thành Xuyên vẫn com lê giày da ngồi đối diện Lý Thê, chỉn chu từ gót chân đến sợi tóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!