Từ Bùi lái xe chở Nhan Ngôn và Cù Quang đến khách sạn, trên đường Lý Thê hỏi Nhan Ngôn lần này tới Đông Thành làm gì, ở bao lâu.
Nhan Ngôn nói mình đi nghỉ phép, ở bao lâu vẫn chưa xác định. Còn về Cù Quang, chắc chắn là hắn theo đuôi Nhan Ngôn mà không được Nhan Ngôn đồng ý.
Cù Quang trẻ tuổi, tự do phóng khoáng, lúc theo đuổi Nhan Ngôn hoàn toàn không quan tâm tương lai của mình.
1
Trông Nhan Ngôn hơi mệt mỏi, Cù Quang im lặng nấp trong bóng tối, vẻ mặt có phần lạnh lùng. Lý Thê không hỏi nhiều, dựa vào ghế nhìn Nhan Ngôn bằng đôi mắt y như mèo.
Nhan Ngôn liếc cậu, cười nói: "Lát đi nhậu nhé."
Lý Thê gật đầu.
Đối với việc Lý Thê thay người yêu mới trong thời gian ngắn, hơn nữa người yêu còn là bạn thân của bạn trai cũ, Nhan Ngôn tiếp nhận rất nhanh. Cậu ta không phát biểu quan điểm hay hỏi một câu nào.
Đến khách sạn Nhan Ngôn lên cất vali, lúc đi xuống trông thấy Lý Thê và Từ Bùi ngồi trong sảnh, không biết đang nói gì.
Thấy Nhan Ngôn, Từ Bùi định về trước, anh hiểu rõ tiếp theo là thời gian riêng của Lý Thê và Nhan Ngôn.
Lý Thê gật đầu, Từ Bùi lấy ngón tay cọ má cậu, cử chỉ thân mật không sao diễn tả được.
Gió đêm vừa khô vừa nóng, tiếng người ồn ào huyên náo, Nhan Ngôn với Lý Thê vào đại một quán nướng vỉa hè, mùi khói, mùi rượu và mùi đồ nướng thơm lừng hấp dẫn từng người đi ngang qua.
Quán nướng lên đồ rất nhanh, hai khay tôm hùm đất to, một nắm thịt xiên, mấy đĩa đồ nguội và bia bày kín chiếc bàn nho nhỏ.
Nhan Ngôn khui hai chai bia lạnh, đưa một chai cho Lý Thê rồi cụng ly: "Bữa tôm hùm đất cuối cùng của hè năm nay, tao đặc biệt đến ăn với mày, đủ ý nghĩa chứ."
Lý Thê cầm xiên thịt bò vừa cay vừa nóng, bắn mỡ xì xèo ăn ngấu nghiến, lâu lắm rồi cậu không ăn đồ nướng ở đây.
Nhan Ngôn nhìn cậu, thấy hơi buồn lòng: "Chuyện gì thế Lý Thê, sao mà một người đi ăn nướng cùng mày cũng không tìm được à?"
Cậu ta biết Lý Thê thường xuyên ra vào chỗ cao cấp, nhưng mặc com lê chỉnh tề nâng ly rượu tây xã giao là một chuyện, ngồi quán vỉa hè ăn đồ cay nóng trong đêm hè lại là chuyện khác.
Thật ra cậu ta muốn hỏi: Lý Thê, sao mày vẫn là Lý Thê cô đơn thế.
Lý Thê đeo găng tay dùng một lần bóc tôm hùm đất: "Đang có mày ăn với tao còn gì."
Nhan Ngôn nhoẻn miệng cười, cầm que nướng chỉ cậu: "Khai báo chuyện Từ Bùi ngay."
Lý Thê bỏ vỏ tôm hùm đất xuống, uống hớp bia rồi kể chuyện Cố Thành Xuyên trước. Nhắc đến Cố Thành Xuyên, cậu không biết nên dùng từ ngữ thế nào để mô tả, nói vài câu đã uống hết nửa chai bia.
Nhan Ngôn không bất ngờ với việc cậu và Cố Thành Xuyên chia tay.
"Cố Thành Xuyên đúng là không ra gì." Nhan Ngôn chửi: "Chia tay cũng tốt, không hợp là không hợp."
"Nhưng sao mày hẹn hò với Từ Bùi nhanh vậy?" Nhan Ngôn hỏi, dựa theo tính cách của Lý Thê thì phải mất một thời gian cậu cũng không buông được chuyện với Cố Thành Xuyên.
"Tại vì." Lý Thê cầm tôm hùm đất đã bóc vỏ: "Tại vì..."
Cậu ú ớ mãi cũng không nói được nguyên do, cầm tôm hùm đất cũng không biết ăn mà chỉ cười.
Đến nước này Nhan Ngôn còn có thể nói gì.
Từ nhỏ tới lớn Lý Thê đều thích người như vậy, đàn anh cấp ba cậu theo đuổi vào đại học, vì không đỗ Đại học Đông Thành mà chôn vùi tình cảm niên thiếu. Lên đại học cậu thích đàn anh hơn mình hai khóa, đàn anh mập mờ với cậu một thời gian rồi ra nước ngoài du học, thế là tình đầu kết thúc thê lương.
Về sau cậu gặp Cố Thành Xuyên, không cần nghi ngờ khi Cố Thành Xuyên là người xuất sắc được hưởng nền giáo dục tinh anh, nhưng sự lạnh nhạt và ích kỷ cũng ăn sâu bén rễ trong tính cách hắn.
Ở họ đều có điểm chung hấp dẫn Lý Thê, nguyên nhân vứt bỏ cậu cũng tương tự nhau, Từ Bùi sẽ là ngoại lệ sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!