Tầng 12 tòa A Ngô Đồng Danh Cư, Lý Thê tắm xong đi ra bật tivi ngoài phòng khách, chọn một bộ phim rồi làm ổ trên sô pha nghịch điện thoại. Hôm nay cậu xin nghỉ nửa ngày, sau khi đi ăn với em họ thì không còn việc nào khác.
Nhóm gia đình đang nhắn tin, em họ kể tối nay Lý Thê đưa cậu nhóc đến nhà hàng chưa vào bao giờ, khen Lý Thê rất giỏi, tuổi trẻ xuất sắc, bạn học của gặp nhóc gặp rồi đều hâm mộ.
Em họ học năm ba đại học, đang đứng trước ngã rẽ thi công chức, thi cao học, du học và đi làm, chú bác trong nhóm chat bàn bạc đủ loại khả năng, bảo ban cậu nhóc là con phải học tập anh họ con, sau này cũng có thể trở thành người giống anh họ con.
Mình là người đáng để học tập à, Lý Thê thầm buồn cười, theo như bạn bè nói thì Lý Thê đã vượt khó tiến lên, cuối cùng trở thành... chó săn ưu tú của tư bản.
Cậu nhắn tin phàn nàn với bạn, bạn hỏi cậu đang rảnh lắm phải không, sao không đi hẹn hò đi.
Lý Thê và Cố Thành Xuyên hẹn hò phần lớn đều do Cố Thành Xuyên sắp xếp, đưa Lý Thê đi biệt thự, trang viên, nhà hát kịch, hòa nhạc, dùng bữa tại nhà hàng xoay của khách sạn, ngắm cảnh đêm phồn hoa từ tầng cao nhất.
Nếu để Lý Thê lên kèo thì vô cùng buồn chán. Họ sẽ cùng ăn cơm ở căn nhà nhỏ của Lý Thê, thi thoảng gọi đồ ăn ngoài, xem một bộ phim cũ, hôn nhau trong tiếng nhạc đệm nồng nàn tình cảm.
Lý Thê chống tay vào đầu, trả lời: "Cộng lại chưa được ba tiếng, hơi ít thời gian quá."
Bạn cậu làm quản lý nghệ sĩ, giờ này vẫn đang tăng ca, trạng thái tinh thần tràn ngập nguy hiểm: "Thế mày nên học tập nghệ sĩ của tao, ba tiếng mà ông tướng có thể hẹn hò những tám người."
Lý Thê không có gì cãi lại, đành bày tỏ: "Mặc niệm cho mày."
Lát sau bạn cậu lại nhắn: "Giờ mày đang làm gì?"
Lý Thê liếc tivi: "Xem Harry Potter."
"Xem đi xem lại bao nhiêu lần." Bạn cậu nói: "Chán như thế mà không kiếm bạn trai mày à?"
Lý Thê nắm điện thoại không làm gì, có một số chuyện cậu không nghĩ ra nhưng bảo mở lời nói với người khác thì lại cảm thấy không nói được, mất một chốc cậu mới nhắn: "Tao không thể có thời gian riêng chắc?"
Bạn trả lời: "Tín hiệu nguy hiểm."
1
Lý Thê cười, thoát Wechat đi ngủ.Lý Thê tăng ca mấy ngày liên tiếp, cả văn phòng ngập mùi cà phê, ngoài một vài người đẹp vẫn giữ nguyên vẹn lớp trang điểm hoàn hảo thì ai nấy đều rặt vẻ thoi thóp.
Lý Thê nhìn máy tính đến mức hoa cả mắt, phải ra ngoài nốc cà phê, các đồng nghiệp khác vẫn đang gõ phím lạch cạch.
Ông chủ và trợ lý A Nhã đi công tác đã về, là người sáng bừng sức sống nhất bộ phận. Sếp thông báo tin tốt về một dự án, hào phóng cho mọi người nghỉ nửa ngày về nhà ngủ bù, tối mai đi ăn mừng.
Văn phòng hoan hô ầm ĩ, ông chủ nhìn Lý Thê đang đứng uống cà phê: "Đúng lúc, cậu vào đây với tôi, có việc cần trao đổi với cậu."
Ông chủ gọi Lý Thê vào phòng làm việc, nói với cậu một số chi tiết của dự án rồi giao cho cậu dự án mới, dặn cậu dẫn người đi khảo sát trước.
Lúc Lý Thê rời phòng làm việc của ông chủ, mọi người đều đã về gần hết. A Nhã đang chia quà cho đồng nghiệp, quà của Lý Thê là một bộ mèo chiêu tài xếp lần lượt theo kích thước.
Ông chủ đi ra trông thấy Lý Thê mày mò mèo chiêu tài thì cười: "Cậu làm tốt dự án này là tha hồ nhận thưởng quý."
Lời hứa hẹn của ông chủ dĩ nhiên Lý Thê chỉ có thể mỉm cười ghi nhận, cậu chào A Nhã rồi thu dọn đồ đạc tan làm.
Vừa về đến nhà Lý Thê đã thấy xe của Cố Thành Xuyên đỗ dưới chung cư, cậu ngạc nhiên đi sang: "Sao anh ở đây?"
"Đón em đi ăn." Cố Thành Xuyên mặc com lê giày da dựa vào cửa xe, cầm bó hoa hồng đỏ bằng một tay. Hắn khẽ cụp mắt nhìn Lý Thê, toàn thân toát ra tác phong tinh anh sắc bén.
2
Trên người hắn, ngay cả hoa hồng đỏ rực cũng trở thành tông màu lạnh.
Lý Thê nhận hoa hồng, cúi đầu ngửi. Cố Thành Xuyên kéo cậu lại gần, vén tóc trước trán cậu: "Sao em làm mình ra nông nỗi này."
Lý Thê soi cửa kính xe, cảm thấy mình giống như ba ngày không ngủ, bị cà phê hút cạn năng lượng thành bộ xương khô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!