Hơn 11 giờ gần 12 giờ sáng thứ 7, mặt trời gay gắt, cục nóng điều hòa phả gió ù ù, trong nhà duy trì mức nhiệt không lạnh không nóng, ánh nắng chói chang lọt vào qua khe rèm cửa sổ chiếu lên mặt Lý Thê.
Cậu trở mình, lưng trần lồ lộ, duỗi chân không biết động đến chỗ nào mà giật mình tỉnh ngủ, đau xuýt xoa.
Lý Thê ôm chăn ngồi dậy, chăn mỏng mềm mại quấn quanh eo, dấu hôn rải rác trên làn da trắng trẻo. Cậu mở điện thoại, ngày nghỉ gió yên biển lặng, mấy tin nhắn công việc có thể gác lại đến khi đi làm.
Trời trong nắng ráo, thật sự là một ngày tươi đẹp.
Lý Thêm quẳng điện thoại, tập tễnh xuống giường lết vào nhà vệ sinh. Nhìn gương có thể thấy mặt Lý Thê hơi sưng, mí mắt đỏ ửng, toàn thân như chó gặm.
Từ Bùi có ngoại hình nhã nhặn nhưng tướng ăn không nhã nhặn, túm chân Lý Thê nhìn cậu bò lung tung khắp giường. Lý Thê nghi ngờ anh tâm lý biến thái, có thể đã mắng lúc trên giường hoặc có thể là chưa.
1
Cậu vặn vòi nước rửa mặt, sau đó lại cà nhắc nhảy ra phòng ngoài.
Chân tập tễnh vì bị chuột rút, Lý Thê kêu la oai oái. Từ Bùi không quan tâm mà chỉ gập chân cậu, Lý Thê cào anh mấy lần anh mới chịu dừng. Anh nói xoa chân cho cậu nhưng cũng không xoa hẳn hỏi, bởi lẽ bây giờ chân cậu vẫn đang đau.
Đồ khốn nạn, Lý Thê thầm chửi anh.
"Dậy rồi?" Có giọng nói vang lên ở cửa phòng ngủ, Lý Thê giật mình xém ngã. Từ Bùi đứng trước cửa nhìn Lý Thê chỉ mặc một chiếc quần short.
Lý Thê hỏi: "Anh chưa đi á?"
"Ý em là sao?" Từ Bùi cười híp mắt: "Quần áo còn chưa mặc đã không nhận người ta."
Lý Thê gãi trán: "Không phải, em không có ý đó."
Từ Bùi không phải hạng tốt lành, lên giường đã quái gở mà xuống giường còn nham hiểm hơn.
Từ Bùi mở tủ quần áo, lấy đồ ngủ cho Lý Thê: "Thay quần áo rồi ra ăn."
Lúc này đã là giờ trưa, chắc hẳn Từ Bùi từng ra ngoài một chuyến vì anh thay quần áo rồi.
Ra khỏi phòng ngủ là ngửi thấy ngay mùi thơm thức ăn trong bếp, Từ Bùi nấu cháo cá nóng hổi sánh đặc, thơm ngon thanh đạm, Lý Thê ăn thử một miếng mà bỏng cả lưỡi.
Từ Bùi cau mày rót nước cho cậu, Lý Thê vẫn nhất quyết nuốt từng tí cháo nóng một, dựng ngón cái với Từ Bùi: "Ngon!"
Cậu nhận nước của anh, làm dịu đầu lưỡi bị bỏng: "Anh tự nấu?"
Từ Bùi gật đầu, đi du học mười mấy năm thì biết nấu ăn là chuyện hết sức bình thường.
Lý Thê rất tán thành, cậu cũng xa nhà hơn nghìn kilomet đến Đông Thành học đại học, cũng học được cách nấu ăn. Tuy không ngon nhưng cậu cho rằng mình biết nấu.
Ăn cháo xong còn có hoa quả, dưa hấu và dưa lưới gọt sẵn xếp ngay ngắn trong đĩa, việt quất với dâu tây đầy bát thủy tinh to, tất cả đặt trước mặt Lý Thê. Lý Thê vừa vui vừa sợ, nhưng nhanh chóng quen với thái độ của Từ Bùi, bảo Từ Bùi làm cho mình một cốc nước bạc hà nữa.
Thời tiết khô nóng, Lý Thê đứng ngoài ban công tưới hoa, tưới xong thì nằm lười trên sô pha bật tivi nghịch điện thoại. Từ Bùi mang nước bạc hà ra, nhìn Lý Thê ngồi ngả ngớn trên ghế tự dưng lại thấy đói. Đói này không phải từ dạ dày mà là do trái tim không thỏa mãn, không biết nên lấy gì để lấp đầy.
Anh đặt nước bạc hà cạnh tay Lý Thê rồi ngồi xuống sô pha.
Chân Lý Thê bị chuột rút chưa khỏi, vẫn căng cứng đau nhức. Cậu tìm lọ thuốc canxi trong ngăn kéo dưới bàn, thấy chưa hết hạn bèn uống hai viên. Uống thuốc kiểu này không khác nào nước đến chân mới nhảy.
Từ Bùi gác chân Lý Thê lên chân mình, xoa bóp cẳng chân cậu. Quần ngủ mỏng rộng rãi cuộn lên đầu gối theo động tác của cậu, Từ Bùi tiện thể xoa luôn đầu gối bị bầm nhẹ cho cậu.
Xoa mãi xoa mãi, tay anh mò mẫm vào trong ống quần rộng của cậu, nắn bóp đùi trong lúc mạnh lúc nhẹ.
Từ Bùi thích đôi chân vừa thon vừa dài của Lý Thê, mặc quần tây cực kỳ gợi cảm. Từ rất lâu trước kia anh đã muốn đôi chân này, về sau nó khoác lên eo anh, liên tục tuột xuống cứ như không quắp chặt được.
Từ Bùi cấu mạnh một cái làm Lý Thê đau điếng: "Từ Bùi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!