Gió đêm biến âm nhạc thư thái trở nên hỗn loạn, như tâm trạng lên xuống chẳng yên bình.
Từ Bùi ngắm nghía chiếc nhẫn, nhẫn nam đơn giản trang nhã, khảm một viên kim cương hình thoi.
Lý Thê dối trá, cậu thốt ra hai chữ "thất tình" thản nhiên là thế nhưng từ đầu đến cuối đều không tháo nhẫn ra.
Mắt Lý Thê sáng quắc vì tức giận, cậu sợ Hàng Nghênh Nhất và Chương Tòng Trí nhìn thấy tranh chấp ở đây nên hạ thấp giọng, gần như nghiến răng nghiến lợi: "Trả cho tôi."
"Cậu giữ nó có tác dụng gì." Từ Bùi nói: "Đâu thể nhìn vật nhớ người đúng không."
Từ Bùi lắc đầu, rất không đồng tình: "Muốn cắt đứt phải cắt đứt sạch sẽ, vương vấn không dứt là thế nào."
"Không liên quan đến anh." Lý Thê quát: "Không cần anh quan tâm."
"Sao lại không liên quan đến tôi." Từ Bùi lấy ngón tay nâng cằm Lý Thê: "Cậu vừa mới hôn tôi nhưng vẫn vương vấn bạn trai cũ, làm như tôi là người thứ ba xen vào giữa bọn cậu không bằng. Nghĩ cho thanh danh của mình, cậu nói xem tôi có nên quan tâm không."
Lý Thê nhìn anh chòng chọc: "Bây giờ anh thừa nhận anh là người thứ ba rồi."
"Bây giờ cậu thừa nhận cậu vương vấn không dứt rồi."
Từ Bùi nhướng mày, duỗi tay ra ngoài lan can, nói với Lý Thê: "Tôi có thể trả cho cậu, chỉ cần cậu thừa nhận cậu không nỡ."
"Cậu không nỡ phải không Lý Thê, cậu không nỡ bỏ Cố Thành Xuyên, vậy sao cậu phải chia tay? Đi cầu xin cậu ta đi, xin cậu ta quay về bên cậu, hứa với cậu ta sau này sẽ không làm cậu ta khó chịu nữa. Cam đoan với cậu ta cậu sẽ luôn vâng lời. Bây giờ cậu đã không nỡ, không phải sau này càng hối hận sao?"
Từ Bùi chú mục vào Lý Thê, gần như đang ép hỏi cậu: "Lý Thê, cậu không nỡ đúng không?"
Lý Thê lặng thinh, căm hận nhìn Từ Bùi bằng đôi mắt đỏ hoe.
Từ Bùi không chịu mủi lòng, giây phút anh thả tay, Lý Thê nhìn theo động tác của anh mà cảm giác trái tim thắt lại.
Chiếc nhẫn bé nhỏ nhanh chóng lặn mất tăm giữa màn đêm, rơi vào nước còn không gợn bọt sóng, Lý Thê chớp mắt, một giọt nước tràn bờ mi.
Từ Bùi nhìn cậu rất lâu, nét mặt đã thôi hùng hổ.
"Cậu xem cậu kìa, cái bộ dạng này." Từ Bùi kéo tay Lý Thê, nhét chiếc nhẫn lòng bàn tay nắm chặt của cậu.
Lý Thê ngẩn người, Từ Bùi nựng cằm cậu rồi khẽ khàng hôn lên khóe môi, cất giọng dịu dàng thất vọng: "Rõ ràng trong lòng vẫn nhớ bạn trai cũ, thế mà đã đến trêu chọc tôi."
3Sau ngày hôm đó, Lý Thê không đeo nhẫn nữa.
Nhẫn đã tháo ra sao có thể đeo lại, cậu đặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay lăn tới lăn lui, trong đầu hiện lên đôi mắt Từ Bùi nhìn mình chăm chú.
Lý Thê lăn lộn trên giường, gọi điện thoại cho Nhan Ngôn.
Lịch trình của Nhan Ngôn phụ thuộc vào công việc của Cù Quang, lúc này tuy đã muộn nhưng Nhan Ngôn vừa mới làm việc.
Mấy thợ trang điểm vây quanh Cù Quang, Nhan Ngôn ngồi trên ghế dựa bên cạnh: "Sao thế cưng, lại xảy ra chuyện gì à."
Cù Quang nhìn sang, Nhan Ngôn đá hắn rồi trượt ghế qua một bên.
Lý Thê nói: "Hôm nay mày rất vui."
"Ừ hứ." Cậu ta đáp: "Có tiền thưởng mà."
"Chúc mừng chúc mừng." Lý Thê nói: "Có việc hỏi ý kiến mày."
"Nói." Nhan Ngôn thoải mái đáp.
Lý Thê kể: "Có lẽ tao đã làm một chuyện hơi tổn thương người khác, thật ra cũng không thể trách tao hoàn toàn, chỉ là phản ứng vô thức trong tình huống đó thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!