Chương 23: (Vô Đề)

Lúc Từ Bùi đến gặp Lý Thê, trời vừa bắt đầu mưa nặng hạt, chẳng mấy chốc mặt đất đã đọng thành vũng, nước mưa rơi xuống nổi bong bóng to.

Từ Bùi che ô, đến dưới nhà Lý Thê.

Lý Thê ngồi trên bậc cho mèo hoang ăn, mưa hắt ướt ống quần cậu.

Con mèo hoang này đen từ đầu tới chân, mắt màu xanh lá. Nó mới dính mưa nên lông ướt nhẹp, trông rất nham nhở.

Mèo bám chặt Lý Thê, ăn xong còn lưu luyến liếm tay cậu.

Trong mắt Từ Bùi, bộ dạng Lý Thê lúc này chẳng khá hơn mèo hoang mắc mưa là bao. Cạnh tay cậu có một bức tranh bị xé, Từ Bùi biết đó là tranh ký họa Hàng Nghênh Nhất tặng cậu, đáng tiếc gặp tai bay vạ gió.

Từ Bùi nhìn Lý Thê, Lý Thê cũng ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn anh: "Bây giờ vừa lòng anh rồi."

Từ Bùi đi lên bậc, chậm rãi gập ô lại. Mèo đen bị giật mình bèn cảnh giác ngó anh.

"Mặc dù có thể cậu không tin, nhưng cho phép tôi thanh minh một câu." Từ Bùi phân trần: "Video không phải tôi quay, cũng không phải tôi cho người tung ra."

"Liên quan gì." Lý Thê nói: "Đằng nào mục đích của anh cũng đạt được rồi."

"Với mối quan hệ đang trên bờ nguy hiểm của hai người, tội gì tôi phải dùng thủ đoạn ấy." Từ Bùi cười, ngồi xuống trước mặt Lý Thê, xoa đôi mắt sưng đỏ của cậu: "Thảm hại chưa kìa."

Lý Thê đập cổ tay Từ Bùi, trợn mắt hung dữ nhìn anh. Mèo đen bị sợ nhảy tót vào bụi cây.

"Cậu dọa mèo rồi." Từ Bùi nói.

"Trước khi anh xuất hiện, tất cả đều tốt đẹp!" Không biết Lý Thê đang nói mèo hay nói gì khác.

Từ Bùi thật sự muốn cười: "Thế nào là tốt? Rung động trong thoáng chốc át đi nỗi tủi thân, thế là cậu yêu cậu ta, tủi thân trong thoáng chốc át đi rung động, thế là cậu do dự. Như vậy là tốt? Lý Thê, thảo nào cậu thích người tác phong mạnh mẽ, hóa ra là vì bản thân cậu quá do dự thiếu quyết đoán."

2

"Không cần anh phán xét tôi!" Lý Thê căm hận nhìn Từ Bùi, mắt đỏ ngầu: "Anh bớt ở đây trịch thượng chỉ trỏ tôi đi, tôi có bung bét với Cố Thành Xuyên cũng không bao giờ ở bên anh! Các người giống hệt nhau, đều không phải hạng tốt lành, nếu tôi còn dính dáng tới hai người để tự mình chuốc khổ, tôi..."

Lý Thê nghẹn ngào, lông mi ướt nước mắt.

Mắt cậu đẹp, mí mắt sâu, đuôi mắt ửng đỏ có phần xinh đẹp. Nếu Cố Thành Xuyên nhìn thấy dáng vẻ Lý Thê hiện giờ chắc chắn sẽ không nỡ bỏ, chí ít Từ Bùi không nỡ.

Vì thế anh chỉ có thể mỉm cười: "Lý Thê, nói lý đi chứ, tôi bắt cậu chịu khổ bao giờ?"

Trời càng mưa càng to, nước mưa bị gió tạt hắt lên người Lý Thê, nhưng Từ Bùi đã chắn quá nửa.

"Rốt cuộc cậu đang buồn cái gì?" Từ Bùi nói: "Buồn Cố Thành Xuyên không yêu cậu? Tôi tưởng cậu biết từ lâu rồi."

Dường như Lý Thê đã trút hết nỗi lòng vào trận mưa tối nay: "Chẳng lẽ Cố Thành Xuyên không yêu tôi thì anh yêu tôi chắc? Anh ấy lôi tôi ra tị nạnh với anh, chưa chắc anh đã không nghĩ thế."

"Chậc." Từ Bùi nghĩ, nếu Lý Thê là sinh viên của mình thì chắc chắn là người ngốc nhất.

Anh đưa tay mân mê má cậu, không biết cậu đã ngồi ngoài bao lâu mà má lạnh buốt.

"Lý Thê, tôi nhất định phải nói với cậu điều này." Từ Bùi có vẻ hơi giận: "Cậu cũng nhất định phải nghiêm túc lắng nghe, tôi không rỗi hơi tị nạnh với Cố Thành Xuyên, khi tôi nhìn cậu thì chỉ nhìn cậu mà thôi."

Lý Thê bị bắt ngẩng đầu nhìn thẳng Từ Bùi, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

2Mưa to rồi nhỏ dần, rơi rả rích suốt đêm, sáng hôm sau bầu trời vẫn âm u, không khí ẩm ướt.

Lý Thê tỉnh ngủ vì tiếng báo thức. Bây giờ là bảy rưỡi sáng thứ hai, hôm qua vừa đổ vỡ với bạn trai, Lý Thê nằm trên giường cảm thấy mình đi chết thì hơn.

Ngoài phòng ngủ có tiếng động, cậu xuống giường xỏ dép lê đi ra xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!