Chương 21: (Vô Đề)

Mấy ngày liên tiếp Lý Thê đều gặp Minh Gia Ngọc ở công ty, vì khuôn mặt đó mà các cô gái trong công ty trang điểm đi làm nhiều hơn hẳn. Còn đàn ông con trai thì ghen tị nổ đom đóm mắt, suýt chút nổ ra đại chiến nam nữ với nguồn cơn là Minh Gia Ngọc.

Gần đây chủ đề tán gẫu ở phòng trà nước đều xoay quanh Minh Gia Ngọc, Lý Thê đi lấy nước, nghe thấy mấy cô gái thì thầm nói cười, chuyền tay nhau điện thoại nom rất vui vẻ.

Đồng nghiệp Linda cầm một hộp chuyển phát nhanh đưa cho Lý Thê: "Đồ của cậu."

Lý Thê đặt cốc xuống bóc hộp chuyển phát nhanh, nhận ra là một tấm polaroid có chữ ký của Minh Gia Ngọc, người trong ảnh mặc sơ mi hồng, mỉm cười với ống kính đáng yêu vô cùng.

Đây là giải thưởng khi Linda nhờ cậu cày số liệu cho Minh Gia Ngọc.

Linda hâm mộ chết đi được: "Cậu trúng giải kìa! Số đỏ quá vậy!"

Vận may của Lý Thê luôn không ra sao, cậu ngắm nghía tấm ảnh rồi nói: "Cô thích không, thích thì cho cô."

"Thật không?" Linda hớn hở nhận ngay.

Lý Thê bưng cốc americano đá: "Người ta mới 19 tuổi, cô suốt ngày bắt chước mấy cô bé gọi anh anh anh anh."

"Thì làm sao." Linda nói: "Không làm được chồng thì có thể làm anh yêu, nếu không cứ nhìn các anh mãi, tôi thật sự cảm thấy cuộc đời chấm hết rồi."

Xét một cách công bằng thì ngoại hình của Lý Thê không tệ, nhưng ai bảo Lý Thê là đồng nghiệp cơ chứ, người nào nghĩ quẩn mới yêu đương cùng công ty.

Lý Thê đưa polaroid cho Linda, vừa xoay người thì trông thấy Minh Gia Ngọc ở cửa phòng trà nước.

Linda kìm nén kích động: "Chào giám đốc Tiểu Minh."

"Chào chị nha." Minh Gia Ngọc mỉm cười ngọt ngào chào Linda.

"Tôi là fan của cậu." Linda cười tươi tắn, vui hơn cả thấy tiền thưởng.

Minh Gia Ngọc rất có tự giác của một thần tượng: "Muốn ký tên chụp ảnh không?"

Linda phấn khích gật đầu, lấy điện thoại của mình chụp ảnh chung với Minh Gia Ngọc.

Minh Gia Ngọc vẫy tay tạm biệt Linda, quay đầu nhìn Lý Thê đang tính chuồn: "Anh, anh cứ thế tặng ảnh của em cho người khác, hơi bất lịch sự đấy nhé."

Bị cậu ta gọi lại, Lý Thê vẫn coi như bình tĩnh: "Tôi không hiểu mấy thứ này lắm, thấy Linda rất thích mới tặng cô ấy."

"Không sao." Minh Gia Ngọc nói: "Em vẫn còn, tặng anh tấm nữa là được."

Cậu ta móc ra một tấm polaroid, dùng bút trong phòng trà nước viết lên mặt sau "Rất vui vì lại được gặp anh".

Minh Gia Ngọc ngước đôi mắt đẹp có kẻ mắt: "Anh, lần này đừng tùy tiện tặng người khác nữa."

Lý Thê nhận tấm ảnh, trong ảnh Minh Gia Ngọc đổi phong cách sang sơ mi đen lấp lánh, khẽ liếc nhìn, khí chất rất giống Cố Thành Xuyên.

"Cảm ơn." Lý Thê nói: "Tôi sẽ giữ cẩn thận."

Minh Gia Ngọc nhoẻn miệng cười: "Kết bạn Wechat đi, dạo này chúng ta hợp tác sẽ tiếp xúc nhiều, thêm Wechat tiện làm việc."

Lý Thê đưa điện thoại ra, thầm nghĩ Minh Gia Ngọc cười ngọt ngào thật đấy.Chiều hôm ấy Lý Thê nhận một dự án, Minh Gia Ngọc tăng thêm một mục đầu tư cá nhân, chỉ định nhóm của Lý Thê phụ trách.

Dự án vừa bắt đầu, Minh Gia Ngọc đã muốn mời khách, nhóm của Lý Thê cộng thêm A Nhã đại diện cho ông chủ cùng đi ăn.

Minh Gia Ngọc hào phóng nên chọn nhà hàng rất cao cấp, phòng riêng vừa rộng vừa yên tĩnh. Thực đơn chuyển một vòng, các đồng nghiệp nam gọi rượu trước.

Minh Gia Ngọc cười nói: "Ai muốn uống rượu thì uống, ai không muốn uống thì thôi, chúng ta đều là người trẻ tuổi, không theo văn hóa bàn rượu, thoải mái đi."

Cậu ta nói xong, các cô gái càng có thiện cảm với cậu ta hơn, gọi mấy bình nước ép, còn có hai ấm nước nóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!