Chương 19: (Vô Đề)

Giữa về nhà và đi thắp hương, Lý Thê chọn đi thắp hương. Về nhà thì phải thú nhận với bố mẹ, cậu rất áp lực, quyết định nghe lời Nhan Ngôn để vậy trước đã.

Cố Thành Xuyên không thích những hoạt động kiểu này, đi cùng Từ Bùi tham gia hoạt động này lại càng không thích, hắn chịu đi chủ yếu là vì Lý Thê.

1

Ngôi chùa xây dựng trên núi, cách thành phố ba tiếng lái xe, lúc Cố Thành Xuyên và Lý Thê đến du khách vẫn chưa đông.

Cố Thành Xuyên hạ cửa kính xe, không khí trong lòng cùng tiếng chim trên núi lũ lượt ùa vào khiến người ta dễ chịu.

Lý Thê buồn ngủ díp mắt, Cố Thành Xuyên đỡ gáy cậu, để cậu tựa vai mình mà ngủ.

Nhóm Từ Bùi đến muộn hơn, tiếng đỗ xe làm Lý Thê tỉnh ngủ ngồi thẳng người, há miệng ngáp rồi xuống xe.

Mọi người ai nấy đều khoác balo, đi lên bậc thềm. Hiện tại đang mùa hè tháng 7, khắp tầm mắt là màu xanh tươi ngút ngàn, đã quen nhìn nhà cao tầng ở thành phố, nay lại lạc vào thế giới giống hệt "Phù thủy xứ Oz", Lý Thê hít sâu một hơi, cảm giác cả cơ thể đều khoan khoái.

Sau khi lên núi, cả nhóm vòng ra trai đường phía sau chùa cất đồ đạc. Hành Nghênh Nhất từng ở đây nên đã sửa sang qua, điện nước mạng đầy đủ, không đến nỗi quá nguyên thủy.

Phòng không rộng, trang trí đơn giản, giường kê sát cửa sổ bày chăn ga gối trắng tinh, một chiếc bàn vuông hai chiếc ghế, ngoài ra không còn gì khác.

Đằng cửa đông có một sân phơi xây ao cá, vòng qua ao cá ở phía dưới là vườn rau trồng đủ loại, sư phụ trong chùa đang nhổ cỏ, còn có một vài người và tình nguyện viên đến đây hành thiền.

Lý Thê đi qua nhìn, một cây giống cà chua đã ra quả, vỏ vẫn xanh chưa chín. Cậu theo sau sư phụ xem thầy nhổ cỏ, hơi hơi muốn thử.

Sư phụ dạy Lý Thê cách nhổ cỏ, cậu không hay lao động nên có khá nhiều thắc mắc, hỏi cà chua trồng thế nào, giống gì, đã chín chưa, chín có ăn được không?

Sư phụ cho cậu một quả cà chua rồi bảo cậu đi đi.

1

Lý Thê cắn cà chua quay về trai đường, ngồi ngoài hành lang gấp khúc. Quả cà chua này tuy chưa chín nhưng nhiều bột, mọng nước, chua chua ngọt ngọt, không giống vị cà chua mua trong siêu thị.

Từ Bùi đi ra rửa tay, bắt gặp Lý Thê ngồi dưới hiên. Lý Thê cũng nhìn thấy anh, gặm cà chua không nói không rằng.

Cố Thành Xuyên đi ra khỏi phòng đứng sau lưng Lý Thê, vẫn đang gọi điện thoại.

Lý Thê ngẩng đầu nhìn hắn: "Đã đi chơi thì đừng lúc nào cũng nghĩ công việc."

Cố Thành Xuyên cúp máy, xoa đầu cậu: "Biết rồi, đi chơi với em, chắc chắn hầu hạ em vui vẻ."

Cố Thành Xuyên nhìn Từ Bùi ở trong sân: "Lát nữa có kế hoạch gì?"

Từ Bùi lau tay: "Trai đường có một thầy thuốc Đông y, tôi dẫn Hàng Nghênh Nhất qua khám."

Cố Thành Xuyên gật đầu, hỏi Lý Thê: "Em muốn đi xem không?"

Lý Thê liếc Từ Bùi rồi lắc đầu.

Lý Thê với Cố Thành Xuyên đi thắp hương, Hàng Nghênh Nhất, Chương Tòng Trí và Từ Bùi đi khám Đông y.

Trên đường đi tìm thầy thuốc Đông y, Hàng Nghênh Nhất nói liên mồm: "Ông thấy Lý Thê chưa, hôm nay Lý Thê hơi khác, rất thoải mái tự tại. Tôi có cảm hứng mới rồi, tôi muốn Lý Thê ngay bây giờ."

Từ Bùi xỏ tay vào túi: "Người ta có bạn trai, ông đòi là có đấy."

"Cố Thành Xuyên không hiểu Lý Thê." Hàng Nghênh Nhất nói: "Lý Thê cậu ta thấy là Lý Thê dễ hiểu và qua loa, cậu ta không cảm nhận được cái đẹp của Lý Thê. Yếu đuối, u uất, tự nhiên, tự tại đều là những sắc thái có thể gặp mà không thể cầu, ông cho tôi đi tìm cậu ấy đi... Từ Bùi!"

Từ Bùi tỏ vẻ bình tĩnh: "Không được."

Lồng ngực Hàng Nghênh Nhất phập phồng mãnh liệt, sắc mặt u ám hơn: "Từ Bùi, ông đừng kiềm chế nữa, giả vờ làm người tốt không có ý nghĩa gì cả. Ở ông có mỹ học của sự hủy diệt và phá hoại, ông nên thể hiện nó ra, nếu không sẽ phung phí của trời!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!