Trong phòng trà, Cố Thành Xuyên đang bàn hợp đồng với một đối tác. Đối tác khoảng 60 tuổi, có quan hệ thân thiết với ông Cố từ lâu, hắn phải gọi một tiếng "chú".
Sau khi yên vị đối tác bắt đầu pha trà, người già rất kỹ tính, trình tự pha trà nghiêm ngặt, động tác thành thạo. Ông rót cho Cố Thành Xuyên một chén, Cố Thành Xuyên nói cảm ơn.
Mới đầu cả hai nói chuyện phiếm, đối tác hỏi thăm bố Cố Thành Xuyên có khỏe không.
"Năm ngoái hẹn đi câu cá, đến giờ vẫn chưa đi được." Đối tác nói: "Nửa năm nay ở nước ngoài suốt, con gái chú ở nước ngoài."
Con gái đối tác là Tần tiểu thư, năm nay 27 tuổi, độ tuổi hợp nhau, hai ông bố gặp nhau không phải chưa từng nhắc đến chuyện kết thông gia.
"Cháu nhớ hồi bé từng gặp Tần tiểu thư, Tần tiểu thư rất đáng yêu."
"Bây giờ hết rồi, nóng tính lắm." Đối tác bưng chén trà nhỏ: "Nghe nói cháu có bạn trai?"
Việc này lan truyền rất rộng, dù đối tác không tham gia bữa tiệc của nhà họ Cố thì tùy tiện nghe ngóng cũng nắm được.
Cố Thành Xuyên không giấu: "Vâng, cháu có bạn trai, tình cảm của chúng cháu rất tốt."
Đối tác mỉm cười: "Thanh niên mấy đứa, chú không hiểu nổi."
Ông vẫn rất nhiệt tình ôn lại chuyện xưa với Cố Thành Xuyên, song không đề cập việc hợp tác nữa.
Vật vã nửa ngày, Cố Thành Xuyên đứng dậy tạm biệt. Rời khỏi phòng trà, sắc mặt hắn hơi bực bội.
Hắn về công ty, trợ lý mang thư mời và lễ phục tới, ngập ngừng chốc lát rồi nói: "Bữa tiệc tối nay, chủ tịch dặn anh đưa giám đốc Tiểu Minh tham gia cùng."
Giám đốc Tiểu Minh là Minh Gia Ngọc, cậu ta không đổi được họ, nhưng trở thành đứa duy nhất trong đám con riêng vào công ty.
Điều này chứng tỏ thái độ của ông già trong chuyện người thừa kế có thay đổi, nguyên văn lời ông là: "Mày thích đàn ông, tao còn có thể nhìn nhà họ Cố tuyệt hậu chắc?"
Cố Thành Xuyên khịt mũi coi thường: "Nó có bản lĩnh thì tự mình đi."
Hôm nay là ngày đầu tiên Minh Gia Ngọc đến công ty, trợ lý dẫn cậu ta đi thăm từ trên xuống dưới. Cả tòa nhà là của Cố Thành Xuyên, Minh Gia Ngọc bước vào thang máy, nghĩ bụng sao mình lại không thể được chia một phần cơ chứ.
Cậu ta xuống tầng, Cố Thành Xuyên đã đi rồi nhưng cũng không sao hết, cậu ta lái con Ferrari ông Cố cho đến Đại học Đông Thành.
Tòa nhà thí nghiệm của Học viện Khoa học Đời sống chỉ có phòng trưng bày tầng một mở cửa cho người ngoài, lúc này đang có mấy công ty thuốc thử và thiết bị tổ chức hoạt động, tìm rất nhiều sinh viên rút thăm trúng thưởng.
Không thể vào sâu bên trong vì cần quét mặt, Minh Gia Ngọc túm bừa một sinh viên: "Tôi muốn gặp giáo sư Từ, cho tôi hỏi thầy ấy ở phòng nào?"
Sinh viên nói có thể giáo sư Từ đang làm thí nghiệm, nhìn gương mặt xinh trai của Minh Gia Ngọc, cậu sinh viên nói tiếp: "Để tôi lên hỏi sinh viên phòng thí nghiệm giúp cậu."
Minh Gia Ngọc mỉm cười cảm ơn.
Chờ một lát thì Từ Bùi xuống, anh mặc áo khoác phòng thí nghiệm, giày da đen giẫm lên gạch lát nền, ánh sáng trắng hắt lên người anh tăng thêm vẻ lạnh lùng.
Từ Bùi hơi ngạc nhiên khi thấy Minh Gia Ngọc. Hai người tìm đại một phòng trưng bày trống, đứng nói chuyện.
"Cậu tìm tôi có việc gì sao?" Với người ngoài, Từ Bùi luôn giữ thái độ dễ gần.
Minh Gia Ngọc cười nói: "Bố em nhờ anh Từ chăm sóc em mà, cho nên em tới thắt chặt tình cảm."
Từ Bùi cho tay trong túi áo khoác thí nghiệm, cười đáp: "Thế thì không đúng lúc rồi, tôi đang bận."
"Em nói vài câu thôi." Minh Gia Ngọc kể: "Vì chuyện bạn trai của anh cả em, bố em đồng ý cho em vào công ty rồi."
Từ Bùi thoáng khựng lại: "Chúc mừng."
"Không dám nói chúc mừng." Minh Gia Ngọc xua tay: "Nhưng em thật sự không ngờ Lý Thê là bạn trai của anh cả em, em từng gặp Lý Thê ở quán bar."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!