Cuối tháng Cố Thành Xuyên dẫn Lý Thê tham dự một bữa tiệc, dặn nhà thiết kế chuẩn bị trước trang phục và phụ kiện cho cậu, còn có nhà tạo mẫu tạo mẫu tóc.
Đến nơi Lý Thê mới biết đây là tiệc của chủ tịch Cố, bố Cố Thành Xuyên.
Cậu ngồi trong xe, cau chặt mày trách Cố Thành Xuyên không nói trước với mình.
"Đừng hồi hộp." Cố Thành Xuyên mỉm cười tháo dây an toàn cho cậu, cùng cậu xuống xe: "Em thích gì thì ăn nhiều một chút, không muốn xã giao thì không xã giao, mệt thì lên tầng nghỉ."
Sảnh tiệc trang trí lộng lẫy, nam nữ mặc lễ phục vừa vặn nâng ly rượu chuyện trò vui vẻ. Chủ tịch Cố
- chủ nhân bữa tiệc
- đón sinh nhật 59 tuổi, tóc đã hoa râm nhưng chải chuốt kỹ lưỡng, tinh thần khỏe mạnh.
Ông nói chuyện với Từ Bùi, thái độ rất thân thiết. Bố Từ Bùi đang ở nước ngoài, không về kịp nên anh đại diện tham dự.
Chủ tịch Cố cười nói: "Có gì đâu, cũng không phải mừng thọ tròn tuổi, bảo lão Từ đừng để bụng."
Bên cạnh ông là một thanh niên trẻ tuổi mặc com lê trắng phô trương, ngực cài ghim ngọc bích.
Chủ tịch Cố gọi cậu ta qua, giới thiệu với Từ Bùi: "Đây là Gia Ngọc, em trai Thành Xuyên, ít tuổi hơn mấy đứa. Nó không hiểu chuyện, cháu dẫn dắt nó với nhé."
Đây là một trong những nhân vật chính của tối hôm nay, đứa con riêng Minh Gia Ngọc chủ tịch Cố mới tìm về, nghe nói chưa tròn 20 tuổi.
Minh Gia Ngọc ngoan ngoãn cúi người: "Em chào anh Từ."
Từ Bùi mỉm cười nhã nhặn, gật đầu coi như đáp lại.
Cửa lớn sảnh tiệc mở ra, Cố Thành Xuyên và Lý Thê đi vào. Họ mặc trang phục cùng tông màu, ăn diện hợp nhau thu hút rất nhiều người chú ý. Đám thanh niên cơ bản đều biết Lý Thê là ai, chẳng qua không ngờ Cố Thành Xuyên lại dẫn cậu đến buổi tiệc thế này.
Trong ấn tượng của họ, bất kể ra sao Cố Thành Xuyên cũng không phải người hoang đường, vì vậy hôm nay phần lớn mọi người có thể hiểu hành động của hắn.
Đám đông bàn tán sôi nổi, tay Cố Thành Xuyên đặt trên eo Lý Thê, cùng cậu bước vào.
Lý Thê giữ vẻ mặt bình tĩnh, nở nụ cười nhẹ khiến phong thái trở nên nghiêm túc, có cảm giác hờ hững xa cách. Thật ra cậu rất căng thẳng, cả người đều gồng cứng.
Cố Thành Xuyên dẫn Lý Thê đến trước mặt chủ tịch Cố, cười nói: "Đây là bố anh."
Lý Thê khẽ cúi người: "Chủ tịch Cố."
Chủ tịch Cố không buồn ngó ngàng.
Cố Thành Xuyên tặc lưỡi: "Con đặc biệt đưa em ấy về cho bố gặp, bố không nói không rằng, mất phong độ quá đấy."
Chủ tịch Cố mặt xám ngoét: "Anh cố tình phá hoại thể diện đúng không?"
Cố Thành Xuyên cười khẩy: "Mỗi năm sinh nhật bố lại mang về một đứa con riêng, trông giống phá hoại thể diện của con hơn."
Lý Thê im lặng đứng cạnh Cố Thành Xuyên, không tỏ vẻ gì.
Cố Thành Xuyên cúi đầu nói khẽ: "Em tự đi trước đi, anh qua với em nhanh thôi."
Lý Thê chỉ mong sao thoát khỏi cuộc tranh đấu giữa hai bố con nhanh một chút, gật đầu rồi đi về hướng khác.
Minh Gia Ngọc đứng hóng vui nãy giờ bưng sâm panh đi theo, Lý Thê ngoái đầu nhìn, cậu ta dừng chân cười rạng rỡ: "Anh còn nhớ tôi không? Minh Gia Ngọc."
Lý Thê nhớ ra cái tên này, không ngờ đây lại là tên thật.
Minh Gia Ngọc vừa nhìn đã biết Lý Thê không hiểu bữa tiệc hôm nay là thế nào. Cậu ta chỉ mình: "Minh Gia Ngọc, con riêng của chủ tịch Cố."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!