Chương 13: (Vô Đề)

Buổi chiều một ngày trong tuần, trời mưa như trút nước.

Lý Thê ngẩng đầu day cái cổ mỏi nhừ, văn phòng đã vãn người. Mưa to đường khó đi, mọi người đều không ở lại tăng ca.

Cậu thu dọn đồ đạc tan làm, ra khỏi cửa công ty, tiếng hạt mưa gõ xuống nền đất ồn ã hơn hẳn, gió lớn gần như uốn cong mấy cây xanh ở dải phân cách, cây cối mới trồng bị táp nghiêng ngả.

Hôm nay Lý Thê không đi xe, ứng dụng gọi xe hiển thị hơn trăm người đang đợi, ga tàu điện ngầm cách chỗ này 2km.

Cậu cầm điện thoại đứng thẫn thờ dưới tầng.

Các tòa cao ốc đồ sộ vô cùng đáng sợ dưới nền trời mù mịt, như thể ngay giây tiếp theo sẽ kề sát người mình. Gió đang rít gào, mọi người đều tránh đi, thành phố bỗng trở nên vắng vẻ.

Cậu nên về nhà kiểu gì, Nhan Ngôn đã quay lại Tinh Thành, nhờ người tới đón chắc chắn không thể. Gọi xe không biết phải đợi đến khi nào, hay là đi tàu điện ngầm, đội mưa chạy đi. Cách này được, nhưng có phải trông hơi ngu ngốc không.

Lý Thê nghĩ vẩn vơ, nên về nhà thế nào đây, có cần về nhà không. Cậu nghĩ khả năng cao hôm nay mình không về nhà nổi, đây là bước sai sót của mình sao?

Không phải, mình có công việc danh giá, có cuộc sống ổn định, còn có một người bạn trai đẹp trai cao ráo giàu có. Cuộc đời mình có vấn đề gì chứ, cuộc đời mình hoàn hảo!

1

Lý Thê căm hận lấy điện thoại ra, đổi ứng dụng gọi xe tiếp tục cố gắng.

Trong cơn mưa xối xả, một chiếc xe chậm rãi dừng dưới tòa nhà công ty, cửa sổ xe hạ xuống, Lý Thê nhìn thấy đôi mắt Cố Thành Xuyên.

Cách màn mưa, ánh mắt Cố Thành Xuyên cực kỳ trầm tĩnh.

Lý Thê nhớ đến rất lâu trước đây, cậu từng nhìn thấy đôi mắt này trong một hoàn cảnh khác.

Khi ấy Cố Thành Xuyên là đối tác của Lý Thê, vì một số chuyện ngoài ý muốn mà cụ thể là gì cậu không nhớ rõ, tóm lại Lý Thê giữ chức trợ lý tạm thời của Cố Thành Xuyên, cùng hắn đi khảo sát một dự án khu nghỉ dưỡng.

Dự án ở trên núi, đường núi dài dằng dặc lái xe mất mấy tiếng đồng hồ.

Lúc khảo sát xong trời đã hơi âm u, trên núi có sương mù, mưa tầm tã không hề dự báo trước, đập ào ào vào cửa sổ xe khiến người ta sợ hãi.

Chẳng mấy chốc cơn mưa to đã ảnh hưởng đến đi lại. Trời ngày càng tối, đường núi hiểm họa trùng trùng.

Đi được mấy phút, Cố Thành Xuyên quả quyết yêu cầu dừng xe, hắn đổi vị trí cho Lý Thê, ngồi vào ghế lái, bật chỉ đường đến biệt thự trên sườn núi gần đấy.

Đã nghèo còn mắc cái eo, xe chết máy khi sắp đến nơi, Cố Thành Xuyên và Lý Thê xuống xe đi bộ.

"Không còn xa nữa." Cố Thành Xuyên lấy ra hai bộ áo mưa: "Đi bộ lên thôi."

Gió to nên ô không có tác dụng, áo mưa méo mó có còn hơn không, lúc đến biệt thự trên sườn núi cả hai đã ướt sũng.

Biệt thự của Cố Thành Xuyên, hắn không thường ghé qua nhưng quét dọn rất sạch sẽ, Lý Thê lạnh run người, chưa từng nghĩ lối vào mờ tối lại khiến người ta yên tâm đến thế.

Cố Thành Xuyên tìm hai bộ quần áo mặc được, đưa Lý Thê một bộ bảo cậu đi tắm trước.

Lý Thê chưa tắm xong thì biệt thự mất điện, đèn tắt tối om, nước cũng trở nên lạnh buốt. Bấy giờ tâm lý của cậu hơi suy sụp.

Cậu cố lau khô người, mặc áo của Cố Thành Xuyên đi ra. Cố Thành Xuyên báo với cậu vì trời mưa to, trên núi không có tín hiệu, đường điện cũng hỏng rồi.

Sau đó Cố Thành Xuyên vào nhà vệ sinh, dùng nước vừa đun để uống lau qua người, thay quần áo sạch.

Lúc hắn đi ra, Lý Thê đã tìm được một ít nến bày bàn ăn. Nến trở thành nguồn sáng ít ỏi thắp sáng căn phòng tối đen như mực, cũng soi tỏ vẻ bất an trên mặt Lý Thê.

Ngoài trời vẫn mưa to, nước mưa như giội lên cửa sổ sát đất, sương mù dày đặc không nhìn rõ thứ gì.

Lý Thê quấn chăn mỏng nghịch điện thoại, điện thoại không gọi được, tin nhắn không gửi được, cậu muốn xem bao giờ tạnh mưa cũng không thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!