"Cậu có góp ý gì với ảnh của tôi không?" Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Lý Thê ngoảnh lại trông thấy Từ Bùi, theo sau là một nữ sinh búi tóc củ tỏi.
"Tạm được." Từ Bùi trong ảnh trẻ hơn bây giờ, com lê giày da, không có vẻ biếng nhác dịu dàng như hiện tại mà rất lạnh lùng, khiến Lý Thê cảm thấy bất an.
Từ Bùi nhìn ảnh, sau đó nhìn Lý Thê.
Lý Thê lùi một bước giữ khoảng cách với anh: "Anh xong việc nhanh vậy sao?"
Từ Bùi mỉm cười, anh về trường định mở họp, ai ngờ phòng thí nghiệm không có ai, chỉ còn một nghiên cứu sinh năm nhất trông coi máy móc.
Xem ra bất kể lãnh đạo bao nhiêu tuổi thì đều không cản được tâm hồn làm biếng của con người. Lý Thê vui vẻ: "Hôm nay là cuối tuần mà."
Nữ sinh bên cạnh gật đầu lia lịa, Từ Bùi liếc cô nhóc, cô nhóc im re rụt về một góc giả vờ không tồn tại.
Từ Bùi ký mấy tờ đơn đăng ký cho cô nhóc, dặn về chuẩn bị tài liệu gửi cho anh trước ngày mai, cô nhóc gật đầu, lấy lại đơn rồi tạm biệt Từ Bùi.
Từ Bùi đóng nắp bút, hỏi Lý Thê: "Cậu cũng xong việc rồi?"
Em họ bận ôn tập, Lý Thê không tiện quấy rầy người ta, lúc này thật sự không có việc gì.
"Đừng bảo anh còn muốn tôi đưa anh về." Lý Thê hỏi.
Từ Bùi nhìn cậu, ánh mắt chan chứa nét cười: "Đừng cảnh giác thế, tôi có ăn thịt cậu đâu."
Lý Thê không trả lời.
Dưới thư viện có một vài sinh viên phát sổ tay tuyên truyền, đã quan sát họ rất lâu, tìm được cơ hội bèn tiến lên đưa cho họ một cuốn.
"Chiều nay là ngày cuối cùng diễn ra triển lãm nghệ thuật của sinh viên tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật bọn em, giáo sư Từ, thầy với bạn rảnh rỗi có thể đi xem ạ."
Từ Bùi nhận sổ tay tuyên truyền, hỏi Lý Thê: "Đi không?"
Trước ánh mắt mong đợi của bạn sinh viên, Lý Thê khó lòng lắc đầu từ chối.
Nhà trưng bày nghệ thuật của Đại học Đông Thành nằm gần thư viện, xây dựng rất đẹp, phòng triển lãm có ba tầng, tầng trên là thiết kế quần áo và trang sức, Lý Thê với Từ Bùi không lên xem mà chỉ loanh quanh ở tầng một.
Ngay cửa tầng một có một dự án tương tác, nếu quay lại mười năm trước, bạn muốn làm gì nhất.
Bên cạnh có giấy bút, có người cầm bút suy nghĩ rất lâu.
Mười năm trước không có sức hấp dẫn với sinh viên đại học tuổi trung bình không quá 22, chí ít đại đa số đều không muốn thi đại học lần nữa.
Lý Thê nhìn thấy có người viết: "Tôi không muốn quay lại mười năm trước."
Từ Bùi đứng cạnh hỏi cậu: "Cậu nghĩ thế nào?"
Mười năm trước Lý Thê 16 tuổi, vẫn đang học cấp ba, chuyện lớn nhất xảy ra vào năm đó là Lý Thê trúng tiếng sét ái tình với đàn anh lớp 12.
Khi ấy là lễ khai giảng, với tư cách là hạng nhất khối, Lý Thê phải chuẩn bị lên sân khấu nhận thưởng và phát biểu. Phát biểu tại buổi lễ có hơn mười nghìn người, Lý Thê căng thẳng vã mồ hôi.
Cũng chuẩn bị ở sau sân khấu còn có một đàn anh học lớp 12, anh ấy không hề căng thẳng, ngồi bên cửa sổ đọc sách. Ánh nắng hắt lên người anh ấy, lông mi vừa dài vừa dày.
Lý Thê vẫn nhớ cuốn sách anh ấy đọc là "Lưỡi dao cạo" của W. Somerset Maugham, cậu luôn cất kỹ cuốn sách này, hy vọng có thể điềm tĩnh ung dung như đàn anh.
"Cậu ta ung dung là vì năm lớp 10 và 11 cậu ta từng phát biểu, cậu lên lớp 12 cũng có thể rất ung dung."
Lý Thê không thích cách nói của Từ Bùi: "Tạt gáo nước lạnh khi người khác nhớ về quá khứ là vô đạo đức lắm đấy."
Từ Bùi chỉ cười, hỏi cậu: "Về sau hai người có hẹn hò không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!