Chương 8: (Vô Đề)

Hôm sau Lý Thê dậy sớm đi dạo một vòng Lan Nguyệt Phủ, ban mai mặt trời chưa ló dạng, trời không nóng lắm, gió mơn man mát lành.

Trong sân có ao cá ốp bằng đá cẩm thạch, hai bông sen một to một nhỏ dập dềnh trên mặt nước, Lý Thê cúi người ngắm, trong ao có hơn chục con cá vàng nhỏ tung tăng bơi lội.

Thức ăn cho cá để ở dưới ao, Lý Thê nhón một ít cho tụi nó ăn, cá vàng xúm lại chỗ cậu, thỉnh thoảng có một hai con nhảy lên mặt nước.

Bỗng nhiên có con mèo mướp lao ra vồ một con cá, những con cá khác vội vàng chạy trốn tán loạn.

Mèo mướp bắt được cá nhưng không đi, nhảy xuống quay lưng lại với Lý Thê gặm cá ngon lành.  Ăn xong nó liếm chân, lại nhảy lên ao định rình bắt một con nữa.

Lý Thê thích mèo, rất nhiều mèo hoang dưới chung cư được cậu cho ăn, trang cá nhân của cậu có vô vàn ảnh mèo. Nhưng vì đủ mối băn khoăn mà mãi Lý Thê không tự nuôi một con.

Cậu ngồi xổm gần mèo mướp: "Vàng ơi, lại chỗ anh này."

1

Mèo mướp ngoái đầu liếc Lý Thê rồi phớt lờ cậu, lạnh lùng cao quý ra trò.

Lý Thê không có súp thưởng cho mèo ở đây, đành miệt mài gọi nó: "Vàng ơi, Vàng ơi lại đây tí đi."

"Cậu cẩn thận nó cào cậu đấy." Hàng Nghênh Nhất đi ra từ hành lang gấp khúc, anh ta vẫn mặc áo trắng quần trắng, tóc xoăn buộc túm sau đầu, tay đang ôm bảng vẽ.

Lý Thê nhìn anh ta, anh ta nói: "Bọn nó toàn là mèo hoang ở xung quanh, bình thường lúc nhà không có người thì đây là địa bàn của bọn nó, hung dữ lắm."

Hàng Nghênh Nhất bước lại gần, mèo mướp thấy mình bị bao vây bèn chạy nhanh thoăn thoắt.

"Nhà này có nhiều mèo lắm sao?" Lý Thê nhìn mèo mướp leo qua tường bao.

Hàng Nghênh Nhất ngồi xuống ghế đá: "Nhiều, đủ loại mèo, có con Từ Bùi mang về, có con bạn bè tặng, cũng có nhiều con do người làm ở Lan Nguyệt Phủ thả vào. Chỉ cần là mèo hoang không ai nuôi thì đều có thể thả ở đây. Chỗ này bình thường vắng vẻ, có người tới quét dọn bảo trì định kỳ, rất ít xe cộ, chạy loăng quăng cũng không đi mất được. Tít đằng sau có một cái sân gọi là vườn mèo, nhà của mèo ở đấy."

Lý Thê rất hâm mộ, nếu cậu giàu, cậu cũng muốn mua một trang viên chuyên nuôi mèo.

Không, cậu phải mua một hòn đảo.

Trong lúc nói chuyện, Hàng Nghênh Nhất lại bắt đầu vẽ. Thấy Lý Thê nhìn mình, anh ta nói: "Luyện ký họa giữ cảm giác tay."

Dưới bàn tay anh ta đã có một bức tranh dày đặc chi tiết, Lý Thê chép miệng, người ta đều nói Hàng Nghênh Nhất là thiên tài, xem ra không phải cứ nằm yên là thành thiên tài.

Vẽ xong một bức ký họa, Hàng Nghênh Nhất ngắm nghía rồi rút ra đưa Lý Thê: "Bức này cảm giác tốt nhất, tặng cậu."

Lý Thê nhận tranh, trên giấy vẽ là mèo mướp và cá vàng, có cả ngón tay Lý Thê. Ngay giây sau Lý Thê sẽ chạm tay vào con mèo, mèo thì sắp nhảy xuống ao cá, đây là bức tranh rất sống động.

"Tranh của anh đắt lắm." Lý Thê nói: "Nếu tôi nhận thì không đáp lễ nổi."

Hàng Nghênh Nhất nhìn cậu, có phần ngạc nhiên: "Không cần đáp lễ."

Anh ta ngẫm nghĩ: "Nếu cậu đồng ý, tôi muốn mời cậu làm người mẫu cho tôi."

Lý Thê đã nghe Từ Bùi nói qua về chuyện tuyển người mẫu: "Vẫn chưa tìm được người mẫu phù hợp sao?"

Hàng Nghênh Nhất "hừ": "Bạn của Chương Tòng Trí quả nhiên không khác gì nó, chẳng có năng khiếu nghệ thuật, không thể khơi gợi cảm hứng của tôi."

Lý Thê đắn đo: "Tôi chưa làm người mẫu bao giờ, cũng không chắc có thời gian, tôi còn phải đi làm."

"Cậu vẫn cần đi làm á?" Hàng Nghênh Nhất nói: "Cố Thành Xuyên keo kiệt thế."

"Không liên quan đến anh ấy." Lý Thê không thích nói như vậy: "Con người đều phải đi làm."

Hàng Nghênh Nhất: "Thế thì việc này của tôi xem như làm bán thời gian. Cậu có thể thử trước, chọn khi nào cậu rảnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!