Buổi trưa mọi người cùng dùng bữa và nhấm nháp một ít rượu, không ai uống say.
Sau bữa cơm, tất cả tự chọn phòng nghỉ ngơi để chiều hoạt động tiếp.
Lý Thê với Cố Thành Xuyên ở một phòng, phòng rất rộng, có bình phong tơ lụa ngăn cách giường và sô pha, gạch lát sàn vân gỗ tối màu, bàn ghế màu gỗ hồ đào. Căn phòng lấy sáng rất tốt, rèm cửa sổ bằng nhung trắng cũng được buộc lại, thấm đượm hơi thở cổ xưa.
Lý Thê đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài, phía sau là bể bơi lộ thiên, xa xa hơn là bãi cỏ. Cửa sổ gió lùa mát mẻ, nơi cây cối um tùm là vựa oxy tự nhiên, không khí rất trong lành.
Cậu thay quần áo, chuyển chiếc bàn tròn nhỏ đến trước cửa sổ, lấy hai cái gối kê eo rồi khoanh chân trên thảm sửa PPT.
Cố Thành Xuyên từ nhà vệ sinh đi ra, tựa cửa nói: "Đã đến tận đây mà vẫn phải làm việc."
Lý Thê gõ bàn phím lạch cạch: "Không thì anh nghĩ tại sao em có thời gian đi với anh, mấy cái này đều phải trả deadline."
Cố Thành Xuyên lắc đầu, lấy hộp kem đút cho Lý Thê một miếng. Lý Thê lạnh rùng mình, ngậm kem trong miệng một lúc lâu mới nuốt.
Cố Thành Xuyên ngồi xuống bên cạnh Lý Thê: "Em ăn đi, anh làm cho em xem."
Lý Thê nhận lấy kem, lúng búng nói: "Anh đừng làm lộ bí mật kinh doanh của bọn em."
Cố Thành Xuyên chế giễu: "Cái trò này của em cũng gọi là bí mật kinh doanh á."
"Khinh người khác cơ." Lý Thê co chân ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ, chăm chú ăn kem.
Khi nghiêm túc làm việc trông hắn rất quyến rũ, Lý Thê thích mê sự bình tĩnh quyết đoán ở hắn. Hắn là thành quả hoàn hảo của một nền giáo dục tinh anh, là đối tượng đầu tiên Lý Thê nảy sinh cảm xúc ao ước.
Mặc dù có đôi khi sự lạnh lùng của hắn cũng làm cậu tổn thương.
"Em xem đi, thấy sao hả?" Cố Thành Xuyên quay màn hình máy tính về phía Lý Thê.
Lý Thê ôm hộp kem, cắn thìa nhìn máy tính.
"Ôi trời, tổng giám đốc biết làm PPT, đỉnh quá vậy!" Lý Thê vỗ tay.
Cố Thành Xuyên cười khẩy, véo mặt Lý Thê: "Bây giờ mới biết nói lời hay."
Lý Thê tránh tay hắn cười khanh khách: "Bao giờ em giàu, chắc chắn em sẽ mời anh làm cố vấn cao cấp, chuyên soạn PPT cho em."
Cố Thành Xuyên sắp bị cậu làm cho tức cười rồi.
Lý Thê tắt máy tính, xử lý xong công việc toàn thân khoan khoái hẳn.
Cố Thành Xuyên vuốt từ vai xuống eo cậu, áo sơ mi mỏng không che được độ ấm nơi làn da Lý Thê, đường cong mượt mà như dòng nước, mềm mại mà dẻo dai.
"Đi ngủ một lát không?" Cố Thành Xuyên nói.
Lý Thê gật đầu.
Trong phòng dùng giường màn trướng, đệm mềm có thể khiến người nằm lún sâu, buông màn xuống là ánh sáng trở nên êm dịu.
Giấc ngủ trưa luôn rất mê mẩn, mộng mị mê loạn nối tiếp dần làm con người ta không phân biệt được đâu là thực đâu là mơ.
Lý Thê vừa nóng vừa bức bối, trán lấm tấm mồ hôi, cổ dính nhớp.
Sang chiều nắng không còn gắt, Cố Thành Xuyên xuống tầng.
Đám Từ Bùi ở bể bơi sau nhà, Chương Tòng Trí ngâm nước, bên cạnh có hoa quả và đồ uống cồn dập dờn, hắn nằm ngửa trên mặt nước xem phim từ máy chiếu.
"Lý Thê đâu." Chương Tòng Trí thấy Cố Thành Xuyên xuống nhà thì hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!