Đông Thành có tuyết, phủ một lớp trắng muốt trước quảng trường nhà ga, in những dấu chân dài lộn xộn.
Lý Thê đứng cạnh lối ra, tay cầm điện thoại tay kéo vali. Bầu trời âm u rợp tuyết, cậu mặc đồ đen khẽ cúi đầu, lúc không cười nhìn rất lạnh lùng.
Từ Bùi gọi cậu.
Ngẩng lên trông thấy Từ Bùi, Lý Thê cười tít mắt, cơ mặt giãn ra tươi tắn.
Từ Bùi đi tới lấy tay cọ má cậu, cậu tránh đi, sực nhớ ở đây không phải nhà bèn ân cần nắm tay anh.
Tay Lý Thê hơi lạnh, Từ Bùi bóp ngón tay cậu: "Đợi bao lâu rồi?"
"Hơn nửa tiếng."
"Sao không nhắn tin cho anh?" Từ Bùi hỏi.
"Em quên mất, xuống xe mới nhớ ra." Lý Thê nói: "Nhưng đợi cũng được."
Cậu kề sát ngửi mùi trên người anh, nhìn thẳng vào mắt anh cất giọng nghiêm túc: "Dù gì anh cũng sẽ tới, em sẵn lòng đợi."
Trong phút chốc Từ Bùi không nói nên lời, anh bưng mặt Lý Thê vuốt ve quyến luyến, thật sự không biết phải làm sao với cậu.
Thời tiết xấu xe không thể đi nhanh, về đến nhà trời đã gần tối. Lý Thê thay quần áo, xỏ dép lê đổ kềnh xuống sô pha, Từ Bùi làm trà bưởi nóng ngọt cho cậu.
Đã lâu Hỉ Hỉ không gặp Lý Thê nên hơi lạ, nằm nhoài trên thảm cảnh giác nhìn Lý Thê.
Lý Thê không bắt được mèo đành vào bếp xem Từ Bùi nấu cơm.
"Em phụ anh cho." Cậu nói: "Em ở nhà học nhiều món lắm."
"Em chỉ thích chờ cơm thôi cơ mà?" Từ Bùi kêu Lý Thê thắt tạp dề giúp mình: "Thương tình em hôm nay ngồi xe cả ngày, bữa này anh nấu."
Lý Thê không phản đối, không đi xa mà ở lại trong bếp. Từ Bùi rán thịt thăn cho cậu làm đồ ăn vặt, xem ra tâm trạng anh rất tốt, làm toàn những món Lý Thê thích, còn có canh móng giò hết sức cầu kỳ.
Anh bảo Lý Thê khui rượu vang, mình thì cắt một ít hoa quả cho cậu làm rượu vang nóng.
Bữa cơm đầu tiên sau khi Lý Thê về Đông Thành vô cùng thỏa mãn, nước canh sánh đặc thơm ngon, móng giò mềm rục, rượu vang chua chua ngọt ngọt không chát chút nào.
Ngoài trời tuyết đã rơi dày như lông ngỗng, nhiệt độ trong nhà lại không hề lạnh. Sau khi ăn uống no say, Lý Thê nằm ngẩn ngơ trên ghế ngoài ban công. Từ Bùi cất bát đũa đi ra, trông thấy chiếc bàn gỗ nhỏ còn để cốc rượu vang nóng.
Anh kéo Lý Thê gà gật dậy, xoa má cậu: "Say rồi à?"
Lý Thê cố gắng mở mắt: "Đâu có."
Từ Bùi bật cười: "Đi tắm đi."
Lý Thê đi tắm, nước ấm xua bớt cơn buồn ngủ. Tắm xong đi ra, Từ Bùi ở trong phòng cầm mấy bộ đồ cho cậu chọn.
"Đây là đồ ngủ?" Lý Thê bĩu môi: "Đồi phong bại tục thế."
"Chọn một bộ." Từ Bùi đủng đỉnh nhìn cậu: "Hay em muốn thử hết."
Lý Thê chọn một chiếc áo vest mặt trước khá đứng đắn, mặt sau là vải lưới đen có hoa văn.
"Bên dưới mặc gì?" Lý Thê hỏi anh.
Từ Bùi không trả lời, cậu biết biết ngay bên dưới không mặc gì.
Lý Thê chuẩn bị sẵn tâm lý cho hoạt động sau đó, leo lên giường lớn tiếng nói: "Anh làm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!