*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lý Thê đứng trước cửa do dự, nhân viên giao hàng đi tới nhìn cậu, treo đồ lên tay nắm rồi gõ cửa.
Đây là thuốc cảm, Lý Thê đang xem tem nhãn thì cửa bất ngờ mở ra. Từ Bùi đi dép lê tựa khung cửa, uể oải nhìn cậu: "Sao, em làm thêm giao hàng à?"
Lý Thê đứng thẳng tắp: "Giao hàng là nghề rất có triển vọng."
Anh mặc kệ cậu, cầm thuốc đi vào, Lý Thê theo sau anh còn tiện tay đóng cửa.
Từ Bùi vừa đun nước vừa bóc thuốc cảm, anh cúi đầu ho vài tiếng, tóc rũ trước trán. Lý Thê cảm thấy anh thế này nhìn trẻ và vô hại hơn, không nhã nhặn bại hoại tẹo nào.
Từ Bùi liếc sang nhưng Lý Thê tránh ánh mắt anh, nhấp nhổm ngồi trên sô pha. Vừa mới chỉ mũi mắng Từ Bùi mà bây giờ lại mò đến tận phòng anh, cậu sợ anh xéo xắt với mình, cũng sợ anh xấu tính hành hạ mình.
May thay Từ Bùi bị ốm thật, mắt vừa đỏ vừa khô, không có tinh thần mấy. Anh vẫn đang xem đủ loại tài liệu trên máy tính.
Xem ra mình làm anh ấy tức dữ lắm, Lý Thê nghĩ.
Từ Bùi rót nước ấm cho Lý Thê, Lý Thê mở hộp cơm: "Mẹ em gói sủi cảo kêu em mang cho anh. Anh ăn một ít trước đi, ăn xong hẵng uống thuốc."
Trong hộp cơm là sủi cảo trắng trẻo đẫy nhân, nóng hổi thơm phức. Từ Bùi đi sang, giọng hơi khàn: "Thế thì phải cảm ơn cô."
Lý Thê thầm "hứ" một tiếng, lấy canh ra: "Canh em học của mẹ em, hồi bé mỗi lần ốm sốt nhạt miệng, em đều thích ăn canh này, chua chua cay cay, vừa kích thích ăn ngon miệng vừa ra mồ hôi."
Nói xong cậu nhìn Từ Bùi, Từ Bùi không cảm ơn mà chỉ cầm thìa bắt đầu ăn canh.
Lý Thê chửi anh trong lòng.
Từ Bùi ăn rất yên lặng, nhìn chung không phát ra âm thanh nào, ăn chậm và rất tập trung. Lý Thê ngồi không buồn chán, Từ Bùi lại không nói chuyện với cậu nên cậu đành ôm gối vần vò.
Anh mở điện thoại thảy cho Lý Thê.
Màn hình điện thoại đang phát CCTV thời gian thực, Hỉ Hỉ ngủ trước camera, Lý Thê ở đây làm ra tiếng động rất khẽ, Hỉ Hỉ đã cảnh giác mở mắt ghé lại xem.
"Hỉ Hỉ ơi~" Lý Thê vui mừng khôn xiết, ôm điện thoại ngả ra sô pha.
Từ Bùi dọn bát đũa, quay lại thì thấy Lý Thê nằm trên sô pha, một gối kê dưới eo còn một gối lót khuỷu tay, hoodie cộm lên hở thắt eo mượt mà.
Cậu xà nẹo với Hỉ Hỉ, giọng còn ngọt hơn mèo kêu. Từ Bùi hơi bực, đứng cạnh sô pha nhìn cậu.
Lý Thê trở mình, chạm phải ánh mắt Từ Bùi thì lập tức đề phòng. Cậu ngồi ngay ngắn, kéo áo che kín eo.
"Làm như chưa nhìn bao giờ." Từ Bùi ngồi xuống bên cạnh.
"Bây giờ anh là người yêu cũ, không được nhìn bừa." Lý Thê nói.
"Chậc." Từ Bùi cấu Lý Thê.
Lý Thê kêu đau: "Chỉ có đồ biến thái mới thích cấu véo người ta."
"Em chửi tôi đâu chỉ một lần." Từ Bùi rót nước ấm uống thuốc cảm.
Thấy chủ đề nói chuyện ngày càng đen tối, Lý Thê cáu kỉnh ngậm chặt miệng.
Uống thuốc xong Lý Thê xua Từ Bùi đi ngủ, mình thì lấy máy tính của anh, giúp anh làm một số việc như thu thập và xử lý thông tin. Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên không dứt, tựa như tiếng ồn trắng hối thúc người ta chìm vào giấc ngủ.
Bình thường Từ Bùi ngủ không sâu, vì thuốc cảm mà lần này ngủ một giấc rất dài không mộng mị. Lúc thức dậy trong phòng chỉ bật một bóng đèn nhỏ, rèm cửa sổ kéo kín, ngoài trời đã tối om.
Lý Thê không ở đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!